DORAEMON - NGÀY TÔI CHÀO ĐỜI
Friday, February 26, 2010
Doraemon phim ngắn - Ngày tôi chào đời - Boku no umareta hi (ぼくの生まれた日)

Về Manga và Anime Nhật Bản, nó đã đạt đến một đỉnh cao nghệ thuật, nó vừa thoả mãn về nhu cầu giải trí, nhưng cũng vừa có một giá trị nhất định về nhân văn, cũng như nghệ thuật, theo một cách riêng. Vừa vị nghệ thuật, vừa vị nhân sinh. Cái đáng khâm phục, là ở chỗ, một thể loại vốn dĩ dành cho thiếu nhi, nhưng vẫn có một sự đậm nét về văn hóa cũng như về nghệ thuật văn chương - điện ảnh. Người ta có thể thấy trong các tác phẩm, cả truyện tranh cũng như hoạt hoạ, những sự ẩn dụ, những lối tả cảnh ngụ tình, những nét hài dí dỏm, những lời thoại sâu sắc, những khung tranh không thoại nhưng đầy cảm xúc... Và nước Nhật hoàn toàn có một thứ để tự hào, sánh ngang với những nền điện ảnh của Mỹ, Âu Châu, Hàn hay Ấn Độ. Bởi lẽ, đỉnh cao mà nó đạt tới, cũng không phải nhiều tác phẩm cũng có thể đạt tới.

Về Doraemon, câu chuyện thiếu nhi, một trong những truyện tranh đầu tiên đánh dấu sự xâm nhập của truyện tranh Nhật vào Việt Nam, cũng như mở ra một mảng đầu tư mới cho các nhà xuất bản. Tuy bộ truyện đã già, ngay cả với những lứa đầu tiên đọc nó tại Việt, nhưng vẫn hợp với bối cảnh hiện đại. Tuy phần lớn vẫn mang tính thiếu nhi, thể hiện những ước mơ con trẻ, nhưng nó vẫn có một chiều sâu nào đó. Và phải có một lý do nào đó để những cái tên trở thành đáng nhớ, để một câu chuyện sẽ còn được nhấn mạnh về sau. Đó là câu chuyện về những đứa trẻ không hoàn hảo, được khơi niềm ước mơ từ những món bảo bối, rồi từ đó mà học được cách thực hiện mơ ước, học được hạnh phúc từ xung quanh, biết cố gắng, không nản chí, biết giúp đỡ bạn bè, biết yêu thương gia đình... Đó là câu chuyện đượm lời mẹ ru, đượm hình ảnh của bà, đượm tuổi thơ, đượm màu trời và những cánh chim. Một khoảnh khắc nào đó, dường như Nobita không bao giờ lớn, như chúng ta, có chút gì không bao giờ lớn...
1 nhận xét:
Hôm nay ông làm được 2 chiện có ích nhỉ ;))
Post a Comment