GIA ĐÌNH / NHẬN THỨC

Wednesday, January 27, 2010

Gia đình
Nếu có một điều gì tôi học được vào những ngày cuối năm về gia đình, thì đó là tôi giống ba tôi hơn tôi tưởng. Đều là những kẻ lạnh lùng, ít dựa dẫm vào người khác, thường tự mình giải quyết vấn đề… Tôi cũng đã từng nói rằng, nếu tôi gặp được một người có tính cách giống tôi, thì không những không thành bạn bè thân mà có thể còn cự nự nhau suốt ngày. Mà quả đúng vậy, tôi và ba tôi ít nói chuyện với nhau. Kiểu như là tôi gặp khó khăn khi bắt chuyện với ông, và cả ông chắc cũng thấy khó chịu khi cố bắt chuyện với tôi. Tôi nghĩ, chuyện hai bố con bực bội nhau, cả nhà ai cũng biết. Tôi vẫn nhớ những trận đòn khi tôi còn nhỏ, khi ông gào thét, còn tôi thì nhất quyết ương bướng không chịu thua. Tôi vẫn nhớ, cái lần tôi bực tức tới mức, tôi quyết định đi bộ từ cơ quan của ông về nhà mà không thèm bắt xe bus, quãng đường từ khu Sóng Thần – Bình Dương, dọc theo quốc lộ, rồi về Bình Triệu, về nhà… Lần đó cũng chẳng ai dám nói gì, cơ bản vì lần đó, quả thật là ông làm sai. Không rõ ông có nhận ra là tôi giống ông ở sự ương bướng thế không, nhưng có lẽ ông không là kẻ suy nghĩ nhiều như tôi. Quân đội rèn giũa ông thành một người còn khó tính hơn. Còn tôi, thì cơ bản là chẳng có mấy điều mà ông mong muốn.
Mẹ tôi thì có vẻ hiểu hơn. Nhưng mà những điều mẹ tôi hiểu, cũng chỉ đơn thuần là tôi thích gì, tôi hay bực dọc thế nào, còn thì cũng không hiểu sâu hơn. Tuy rằng mẹ tôi cũng là tuýp người lớn tuổi nhưng luôn trẻ, quan tâm đến cả Taylor Swift cơ mà, nhưng vẫn có cái gì mà giữa hai người muốn nói ra nhưng không ai nói. Tôi cũng chưa rõ, tôi thừa hưởng gì từ mẹ.
Còn nhỏ em gái tôi, thì suốt ngày cự nự ra nét mặt, vì tôi luôn chê bai những thần tượng của nó, rồi thì vì nó bảo tôi là sao vừa giỏi Toán, giỏi Văn hơn nó mà không nhường cho nó một cái. Cơ bản thì chuyện bè bạn, nó vẫn hay kể cho ba mẹ nghe, nhưng có điều gì đó khiến hai anh em đồng tuổi vẫn dễ hiểu nhau hơn.
Bói toán nói rằng, tôi là kiểu người của gia đình, nhưng những gì thực tế hiện ra thì có khi là ngược lại. Thường hay có bực bội nhau, thường hay có im lặng… Tôi cứ nghĩ rằng, những người trong gia đình gần là những người mà mình không cần phải phép tắc lễ nghĩa như ngoài cuộc sống, cứ phải thật tự nhiên, không phải gò bó, khó chịu. Tôi cứ nghĩ, về gia đình, đúng là nơi tôi thấy an toàn, và muốn ăn vạ, là nơi mà không phải lo đến deadline cho những bài luận. Tuy nhiên, có lẽ cũng không phải như vậy. Ấy chăng cũng là điều tôi chưa nhận thức được.
Nhận thức
Có một giảng viên ở một trường đại học ở Mỹ, có một bài phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp. Ông ta nói rằng: những ai bảo là việc học là việc cả đời đều là những lời nói dối. Ấy là ông ta nói thế, luận cứ của ông ta là gì thì đọc hết bài nói thì hiểu (Sống để được ghét) Cái sự học mà ông ta nhắc đến, là cái sự học kiến thức, cái sự mà bạn ngồi 12 năm ở trường và thêm khoảng 4 năm đại học để học. Cái sự học đó, ông ta nói có đúng không thì còn bàn sau. Nhưng cái sự học mà cần cả đời là chuyện học về đời, về con người xung quanh ta, về chính bản thân mình.
Tôi từng ngạo nghễ cho rằng mình va chạm với đời cũng nhiều và nhận ra được nhiều thứ. Nhưng những lúc như thế, khi mà tôi cứ sợ là đời không còn gì cho mình để học, thì tôi lại ngộ ra một điều gì đó. Tôi chợt nhận ra bản chất, tính cách của một người quen là như thế nào, tôi chợt nhận ra tôi thật sự thích một bài hát vì điều gì, tôi chợt nhận ra câu nói của một người bạn có nghĩa ra sao… Những thứ như thế, có lẽ không bao giờ hết để nhận ra, vì còn cả thế giới con người tôi không quen biết, vì còn cả khối thứ mà những người tôi quen biết không nói tôi nghe.
Cho nên, nếu để sửa lại, thì phải gọi là sự nhận thức là việc cả đời. Chỉ cần bạn hoà vào với đời, cảm nhận nó, suy nghĩ nó bằng cả lý trí và tình cảm, thì luôn có một điều gì đó cho bạn nhận thức. Cái cảm giác nhận thức ra một điều không hẳn là một niềm vui, điều đó còn tuỳ vào bạn nhận ra điều gì. Cái cảm giác đó, như một sự thở dài, nhận ra một điều gì đó, cũng đáng quý tựa như một công trình nghiên cứu của một khoa học gia.
Ngay cả việc bạn nhận ra là bạn có cảm tình thế nào với một ai đó cũng là một sự nhận thức mà bạn cũng cần phải đặt tâm hồn vào đó để cảm nhận.
Tập hợp những nhận thức của bạn, chính là triết học sống của riêng bạn. Nếu có điều gì mong muốn ở khoa học công nghệ, thì chỉ mong có được một cái máy tính, dễ dàng mang đi mọi lúc mọi nơi, để mà khi nhận ra một điều gì, khi có một cảm xúc gì, tôi đều có thể ghi nhận lại, làm thành một triết học cho riêng mình.
Triết học của một anh chàng nghệ sỹ như thế này đây:

InuYasha bị mù mà thấy được quỹ đạo của Phong Thương…

Read more...

TO LAVY WITH IPOD… (NHỮNG GÌ TA CÓ ĐƯỢC TỪ NHỮNG MÓN KỶ NIỆM)

Sunday, January 24, 2010

(Nói vài dòng đầu kể lể câu chuyện, để thấy rằng là không phải tui không chịu đọc, mà vừa đọc xong là phải viết comment liền đây…)
Hai giờ trưa, hai tô bún vào bụng, sáng đi học mà y như rằng là sách che trước mặt để còn ngủ gật… Inu Yasha đọc xong đến tập 8. Đang tái bản, suy nghĩ xem có muốn mua không. Rửa chén xong xuôi mở điện thoại vào facebook đọc blog. Tại sao không vào bằng máy tính thì không cần phải bàn.
Blog hay, tui thích.
Thì ví thích nên mới phải cặm cụi mở laptop lên để comment đây.
Quả thật là đến lúc này mới hay biết ipod với Lavy nó giá trị đến mức nào, cơ bản là vì chả thấy đả động tới bao giờ, cái slideshow Here and There cũng không thấy hiện diện (hay có nhỉ??) thế nên có thời tui còn tưởng Vy chắc chả thèm mua…
Có lẽ tui hiểu Vy đang nói gì trong note (lần hiếm hoi trong bao nhiêu lần ^^) Trẻ con nhận được một món quà và cười vui hớn hở, giữ chặt lấy món quà, ngay cả khi mẹ bắt đi tắm cũng không chịu buông ra, ấy cũng chẳng phải vì món quà ấy giá trị thế nào… Bởi, là trẻ con, thì cũng chẳng biết một chiếc Addidas gấp mấy lần một đôi Biti’s, một con rôbốt lắp ráp Lego tuyệt gì hơn một con mua ngoài chợ, trừ khi nó có bà chị là Paris Hilton, mà trường hợp ấy ngoại hạng rồi… Mà cái quan trọng, là đứa trẻ ấy đột nhiên có một sở hữu gì đó cho riêng mình.
Đối với một đứa trẻ, một món đồ không quan trọng bằng những thứ gì mà nó biểu hiện (những lời này nghe cứ như triết học vậy…) Một con rôbốt có thể là hình ảnh của một anh hùng, một thần tượng, một cái tên mà khi người mẹ nhắc đến lúc nó vấp ngã có thể làm nó nín khóc ngay. Một con búp bê lại có thể là một thế giới thần tiên, một nàng công chúa trong cổ tích mà bà bảo là không có thật. Một cái xắc như ai đó ví dụ, là một hình ảnh tưởng tượng về một ngày ra đường chơi, đeo theo, và được ai nấy đều khen xinh. Hay với tui thuở trước, là những chiếc ghế đẩu, là cái giường xếp, cái những tấm nệm, tất cả tạo nên một ranh giới, một căn phòng riêng…
Có câu chuyện về Nobita, khi cậu bé đem đèn pin cải tiến, chiếu vào khắp nơi, chiếu vào búp bê của một cô bé nọ, khiến cho cô bé khóc ầm lên vì con búp bê mới. Có câu chuyện về Shaun the Sheep mò mẫm trong nhà ông chủ để tìm lại con búp bê cho con cừu nhỏ, rồi thì hoá ra, nó lại thích chơi với con búp bê tạm mà Shaun làm từ đống phế thải…
Có khi nào ta mua một món đồ khác, giống hệt vậy, tự tạo những vết rách, vết trầy, những chỗ hư hỏng y chang vậy, mà đứa trẻ vẫn nhận ra?
Cơ bản là, cái ta không làm được, là những tưởng tượng khác, là những ngày trưa hè, ôm món đồ ấy vào người mà ngủ, dù là sau đó, cựa quậy mà đá văng sang một bên, là những lần bị la, ôm vào mà khóc, thậm chí những lần, ghét mẹ quá mà ném thẳng vào tường…
Hôm nọ, lục lọi, mò được con búp bê hề mà ngày xưa hay chơi…
Thì iPod với Vy chắc là một thứ như thế.
Cơ mà, với riêng tui, thì đồ điện tử lại không có gì mấy… Tuy là một ngày mà di động hư là khó chịu, một tuần không laptop hay tivi (chính xác là không có tiếng nhạc – cái này từ trải qua rồi, kinh khủng… – hay phim để coi) là khủng hoảng, chừng mươi ngày không internet thì xem như bị cách ly khỏi phần còn lại của thế giới. Nhưng nó cũng lại chẳng có vẻ gì kỷ niệm bằng những thứ khác.
Nhưng suy nghĩ theo một cách này, cất cái iPod cũ lại vào hộp, có cái mới và tạo cảm xúc lại từ đầu…
“Xét cho cùng, ta vẫn muốn mình là một cái gì đó không thể thay thế được” – câu này cho tui xin...
Cũng may là có cái note này, không thì chắc là sẽ có một bài viết than thở về cuộc đời mất rồi…
Có bài này, cái bài tuy là cũng không dính dáng gì mấy, nhưng mà tui mê…
"You’re a lost I can’t replace…”

Read more...

LẠI THẤY NẮNG MẶT TRỜI

Thursday, January 21, 2010

Hai ngày trời, áp thấp nhiệt đới, mưa dầm dề cả ngày. Hai ngày trời, rèm cửa phòng đóng kín mít, mà có mở thì cũng chỉ thấy màu trời xám xịt. Kiểu như “The morning rain clouds up my window, and I can’t see at all. Even if I tried, they’d all be grey…” Hai ngày trời, mẹ phát hoảng lên, bắt mang dép khỏi lạnh chân, trong khi vì là kéo rèm kín mít hai ngày nên căn phòng cũng không đến nỗi quá lạnh. Hai ngày hai con mèo cứ đòi leo lên người nằm cho ấm…

Mấy hôm nay, toàn thức khuya tới 4g sáng. Phần là học bài, rồi thì cũng lướt web cả ^^ Cái môn này khó học. Không thể áp dụng kiểu đọc hiểu như mấy môn khác, mà vẫn phải tụng, học thuộc lòng vài chỗ. Vì là kiểu ngôn từ nó lạ lẫm, cái kiểu lý luận chính trị ấy, không quen được. Thêm nữa là ai không biết, chứ mình là Tây hoá nặng rồi. Tuy vậy, đến giờ thì vẫn ổn, có vài chỗ đọc không hiểu nên khó nhớ, chứ tạm thời vẫn ok.

Ấy thế mà sáng nay, tuy rằng vẫn đi ngủ lúc 4g sáng, nhưng 8g mắt đã mở thao láo (thực tế lúc đó thức được 5 phút, rồi lại vùi vào chăn ngủ tiếp tới trưa…) Nhưng mà cũng lạ. Có lẽ đồng hồ báo thức tự dậy. Sau cái thời gian ôn thi môn cuối này, chắc phải tập để ngủ sớm dậy sớm ^^ Tuy cũng không phải lần đầu hứa hẹn, quyết tâm, nhưng mà… vẫn cứ phải quyết tâm. Cái khoảng 8g sáng dậy sáng nay, có một cảm giác, tựa như một nhận thức, về, đại loại là “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, mặc dù cũng chưa lần nào ngó qua cuốn sách này. Có lẽ đời thay đổi, hay chí ít cuộc sống của chúng ta thay đổi, chỉ vì chúng ta thay đổi một thứ tưởng chừng như vụn vặt là giờ đi ngủ. Đó chỉ là biểu hiện, còn lý do thực sự của việc đời thay đổi là, theo một cách nào đó, cái cách chúng ta điều chỉnh đời mình, thể hiện một cái nhìn mới, cảm hứng mới, một sự năng động mới…

Tối hôm qua, lại nảy sinh ra một dự án điện ảnh nữa. Năm nay nôn nao tới Tết, phần là vì được nghỉ. Mà được nghỉ, thì sẽ có thời gian rảnh để viết blog, dự định là bắt đầu ghi lại những dự án điện ảnh nảy sinh bấy lâu nay trong đầu… Dự án như giấc mơ, mà giấc mơ thì tan vỡ. Chép lại những giấc mơ tan vỡ, như con người ta ngồi nhặt bức tranh thuỷ tinh vỡ mà xếp hình… Mà biết đâu, cũng sẽ có người đọc được và giúp mình hoàn thành giấc mơ. Tuy là thành trì của hy vọng cũng lung lay sắp tàn.

Sắp Tết. Còn cả một căn phòng chưa dọn. Đủ thứ đồ lỉnh kỉnh vất lung tung. Nếu mà có được cái máy bán đồ cũ như của Doraemon, thì hẳn là sẽ quăng đi một mớ, thu về được ít tiền…

There’s a hero, in everybody’s heart…

THERE'S A HERO - BILLY GILMAN

Read more...

NỬA ĐÊM VỀ SÁNG

Tuesday, January 19, 2010

Cũng đã nửa tháng trời, từ bỏ facebook... Hôm thứ bảy, có Đức hỏi thăm...



Kể từ cái dạo mới biết làm blog 360, đến nay thì coi như tạm thời đã nghiện blog. Như một thứ gì để viết, viết những điều cần nói. Như một thứ Tưởng Ký, lưu lại những gì cần lưu. Để nhẹ tâm hồn...



Viết blog kể ra cũng là điều thú vị. Qua những trang blog, con người bao la xích lại gần nhau hơn. Có người sẵn sàng lộ diện, thể hiện cái tôi. Có người chỉ vô danh, vô nhân ảnh, để bộc lộ những cảm xúc khác, về một cuộc sống khác mà họ không được sống. Cứ cho rằng nó là một thế giới huyền ảo nằm bên ngoài thực tại đi. Cứ cho là một thú giải trí, thư giãn đi. Dù gì thì nó cũng thú vị...



Tôi viết blog, trước hết là để kể. Kể những chuyện đã qua, lưu lại như nhật ký. Buồn buồn một ngày sau, mở ra, đọc lại, và thấy, một điều gì đấy... Sau đó là để nói. Nói về những tình ca, nói về những cuốn tiểu thuyết, nói về những thước phim. Nói xem chúng tác động đến tôi nhường nào. Rồi lại nói về đời, tôi có cả một triết học của riêng mình về đời. Tôi nghĩ, ai cũng có một triết học như thế cho riêng mình. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, mọi dự đoán, đều hình thành một triết học...



Lang thang kiếm được một vài cái note, về một anh chàng. Điển trai, thích chụp ảnh, mà lại luôn chụp nửa mặt. Cái điều thú vị là anh ta có một cửa hàng shop riêng. Ở cái tuổi đầu 20 này, ai sở hữu một kinh doanh gì riêng đều khiến tôi thấy thú vị. Đều khiến tôi thấy, họ có cái gì khác những kẻ khác, hoặc là già dặn hơn, hoặc chí ít, nhiều suy nghĩ hơn. Lạ một cái nữa, là anh chàng sống độc thân, thuê nhà, shopping hàng đống đồ make-up, uống bailey... Thường thì với những thông tin như thế, tôi sẽ tưởng tượng ra một kiểu anh chàng khác, không phải gương mặt như thế. Nói tóm lại, thì anh ta tạo cảm giác thú vị, rất muốn làm quen.



... Lại ngồi xem lại những entry trước, từ thuở yahoo 360. Vài cái entry viết bằng font VNI, giờ muốn up lại, thì phải gõ lại, phiền quá... Re-post từ từ vậy.

Kiếm được một mẩu chuyện thuở trước, đọc được trên báo Tuổi Trẻ, và thấy kha khá thích. Câu chuyện về hai chú sóc.



VÌ SAO CON SÓC ẤY QUAY LẠI?



Sau cùng anh chọn mua sóc. Với khoảng sân chừng 10m2 được chủ nhà khuyến mãi thêm như thể bù lại cái nóng kinh người ở tầng trên cùng và sự ồn ào, phức tạp của xóm đường ray, anh có thể chọn cho mình hai loại thú cưng phổ biến và phù hợp: cá cảnh và chim.



Nhưng cả ngày ngồi văn phòng, trông đâu cũng tường và tường, giờ về nhà lại thấy lũ cá húc đầu vào thành bồn thì còn gì là thư giãn nữa! Chim thì dính dịch H5N1, ngoài ra tiếng chim trong lồng khi vào mùa gọi bạn thảm sầu lắm, dù không ít nghệ nhân bảo đó mới chính là lúc chúng dốc hết tinh túy để dệt nên tiếng ca cho đời (?). Sóc lại khác. Trong tâm trí anh, hình ảnh con sóc nghịch ngợm nháy mắt, rung râu khi có ai ném cho ăn, hay khi chúng thoăn thoắt chuyền qua chuyền lại trên các cành cây, lưới sắt bất chấp thực tế đang bị giam cầm quả rất đặc biệt - một sự vô tư anh cần khám phá và cũng có thể là học tập.



Công việc anh đang đảm nhận có thể gọi là khá so với mặt bằng chung bây giờ, khi mà nhiều người cầm trong tay bằng chính lẫn vài bằng phụ mà vẫn ngày ngày phải chen chân ở các bảng tin tuyển dụng, sau đó hối hả chạy vô đóng tiền, rồi lại hối hả chạy đi, để ngày hôm sau hoặc nhiều khi ngay trong ngày, may mắn hơn thì một tuần hay non tháng sau là qui trình đọc - chạy ấy lại tiếp tục. Rất hiếm khi chỉ đọc - chạy một lần là biến luôn! Anh có một “pi xi”(*) riêng để làm việc mà lắm lúc rảnh rỗi còn có thể nghe nhạc giải trí, anh có một ngày nhất định trong tháng để kiểm tra phần tăng số dư tài khoản mà không phải lo lắng trông chờ vào các cuộc gọi làm bù tiệc cưới, hay tâm trạng vui buồn của gia đình học viên, anh còn có một chức danh để xưng ra mỗi khi ai hỏi đến và nhận về những gật gù tán thưởng dù mọi người vẫn bảo “quần áo không làm nên thầy tu”, nói chung anh có nhiều thứ... Ngoại trừ cái cảm giác bay bổng được thở bất cứ bầu không khí nào chứ không phải cái không khí phòng lạnh mát mà khô này...



Bởi thế, từ ngày dọn về trọ ở khu cổng xe lửa số 6 anh chợt tìm được cho mình một thú vui: ngắm tàu ngang qua. Nó không hẳn cảm giác ngưỡng mộ chờ đón ánh sáng chói chang, nhiều màu sắc từ Hà Nội về ngang qua một khu phố nhỏ bé, buồn lặng với những con người chỉ hoạt bát lên đôi chút khi say rượu, nhưng là gì thì anh chưa gọi tên được. Chỉ biết nó đặc biệt dâng trào trước những chuyến tàu về!

Chỉ cần một vòng lượn ra gần trung tâm quận 1 anh đã dễ dàng mang về hai con sóc, chúng có bộ lông xám mượt và sự vô tư anh đang tìm kiếm. Bất cứ khi nào nhìn ra chúng cũng đều đang nô đùa, khi thì nhảy bám lên song chắn, khi lại đuổi nhau vòng quanh chỉ để tranh một nửa cùi bắp. Song anh đặc biệt lưu ý và thích con nhỏ hơn, không biết chúng có quan hệ như thế nào nhưng rõ ràng con lớn, râu đậm thường có thái độ bàng quan, thờ ơ mỗi khi anh trò chuyện về khác biệt của cuộc sống bên ngoài và trong văn phòng dù vẫn tỏ ra lịch sự khi thỉnh thoảng nheo mắt và rung rung đôi hàm râu. Con nhỏ, trái lại, hết nhảy đu lên song chắn, lại mấp máy mắt lia lịa, còn đuôi thì đập qua đập lại không ngớt - khiến anh thấy hài lòng và thoải mái vô cùng trước thái độ tiếp thu ấy. Nó còn rất biết cách lấy lòng anh mỗi khi có tiếng tàu sầm sập ngang qua bằng cách bám chặt lên song, mõm ghếch lên lỗ hở và ra sức hít hà. Thoạt đầu anh tưởng nó sợ trước âm thanh rền vang ấy, chỉ đến khi thấy mũi cu cậu nhiệt tình phồng lên xẹp xuống, còn vị trí bám vào là mặt hướng ra đường ray thì anh mới biết mình đã có một đồng minh!



Tất nhiên anh bắt đầu dành cho nó nhiều ưu đãi hơn và đôi khi đâm cáu trước bộ tịch ung dung vuốt râu, mắt hí dửng dưng bên lề của con lớn. Mà nếu không nhớ câu sóc cần sống có đôi của người bán thì hẳn anh đã cho phứt nó đi rồi.



- Anh à, em lỡ đánh mất một con sóc rồi - Cô người yêu lên chơi báo cáo khi anh vừa bước ra từ phòng tắm - Lúc nãy ăn xong còn thừa ít cà chua, em lấy cho chúng, đóng cửa lại rồi mà sao bây giờ chỉ còn một con - vừa nói nàng vừa kéo anh ra để thanh minh.



Trước mặt anh bây giờ chỉ còn con đáng ghét, nhìn kỹ cửa chuồng anh hiểu ngay rằng nàng đã vô tình không cài một chốt, thành ra con kia lợi dụng vóc nhỏ mà chuồn đi.



- Thôi, lỡ rồi - một cảm giác hụt hẫng là lạ len vào khi anh an ủi - Coi như tuổi trẻ không chịu gò bó vậy. Có gì anh kiếm con khác già già một chút để bù vào.



- Anh Q về à. Này, tôi nhốt con sóc vào lại cho anh rồi đấy - ông chủ nhà thông báo khi anh vừa về đến - Ban trưa lên phơi đồ thấy nó đứng ngay trước chuồng, run rẩy. Hà hà, cu cậu trốn đi nhưng chắc sợ thế là mò về. Lớp tàu xe, lớp người, lớp mèo hoang... Chỉ nuôi trong nhà là sướng nhất! Con này vậy mà khôn...


- Dạ, cháu cám ơn bác. Để cháu lên coi nó ra sao rồi.


- Ừ, anh lên.



Phóng vội lên lầu, đồng minh của anh hiện ra với bộ dạng khá tội, bộ lông mượt xám bị vấy bẩn nhiều, còn cái đuôi suôn đã bị tưa hình rẽ quạt. Thấy anh đến, nó ghé mõm qua ô chắn hửi hửi tay như xin lỗi. “Ừ, ừ không sao. Chú mày đi tao buồn nhưng vẫn mong có ngày sẽ như thế, còn nếu như phải trở về thì thế này cũng tốt rồi”, lách một ngón tay vô anh di di trên trán nó. Suy cho cùng thì mọi sự bấu víu và chấp nhận đều có lý do cả.



“Nhưng nó sẽ phản ứng thế nào khi tàu ngang qua nhỉ sau chuyến đi vừa rồi?”, ý nghĩ ấy chợt hiện lên trong đầu anh. Lâu lắm rồi anh mới thấy bỗng hồi hộp trước một câu hỏi của chính mình!



(Truyện 1.188 chữ của BÙI NGUYỄN QÚY ANH - trích báo Tuổi Trẻ ra ngày 08-07-07)



Hai con sóc, như tượng trưng cho hai lớp người, hai cách nhìn về đời. Con sóc giả rành đời, giờ chỉ ngồi chờ thẫn thờ cho qua ngày qua tháng. Con sóc trẻ còn hiếu động, non nớt, mà rồi, một lần thoát khỏi lồng ra với đời, cũng sợ hãi mà quay về. Và giờ đây, lại thành hai con sóc già...



Chả lẽ đời tệ thế. Chả lẽ riết rồi, con người cũng như sóc thế?



Lang thang đọc bâng quơ vài cái post trong vài cái forum, có một câu chuyện viết về tình yêu, về mùa đông. Dân Hà thành, viết mùa đông chắc buồn bã lắm. Có câu thế này: "Giá như, anh sẽ không bao giờ làm đau thêm ai nữa như em". Nghe mà thấy rất thích, chỉ là vì, nó không phải là thế này: "Giá như em không bao giờ phải đau vì ai nữa như anh", không phải "giá như..." cho em, mà là "giá như..." cho anh. Dù cho bị người yêu chia tay, dù cho đau khổ, buồn rầu, vẫn có một lời chúc cho lần chia tay này là lần cuối. Thiết nghĩ, khi con người ta yêu nhau, ắt hẳn phải là ích kỷ, nhưng khi đến một lúc nào đó, họ thôi nghĩ về mình, và chỉ muốn người mình yêu hạnh phúc, thì người đó đã có thể ghi vào danh sách đời mình: "một lần yêu thực sự"...



Bài chưa học xong đến đâu vào đâu. Chán ngán quá đi mất. Chắc nôn nao đón Tết.



Vẫn đang down đều đặn Glee, Inu Yasha. Đang xem dở dang bộ Ouran Host Club. Kế hoạch là phải xem cho xong, rồi còn xem 500 Days of Summer, down tiếp Julie & Julia, The Hangover nữa (phim này nghe nhiều lời khen phết)


...

Read more...

LEAVE ME THEN...

Sunday, January 17, 2010

Leave me when
The music is over
And poems 'bout lovers
Are so lame...

Leave me when
I run out of whisky
And even don't see
'Cause nothing now
Still means to me...

You can leave me then
And go so far away
And leave nothing to say.

But at least for now,
Right from these moments on
Don't leave me,
Just stay with me...


Read more...

There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP