TO LAVY WITH IPOD… (NHỮNG GÌ TA CÓ ĐƯỢC TỪ NHỮNG MÓN KỶ NIỆM)
Sunday, January 24, 2010
(Nói vài dòng đầu kể lể câu chuyện, để thấy rằng là không phải tui không chịu đọc, mà vừa đọc xong là phải viết comment liền đây…)
Hai giờ trưa, hai tô bún vào bụng, sáng đi học mà y như rằng là sách che trước mặt để còn ngủ gật… Inu Yasha đọc xong đến tập 8. Đang tái bản, suy nghĩ xem có muốn mua không. Rửa chén xong xuôi mở điện thoại vào facebook đọc blog. Tại sao không vào bằng máy tính thì không cần phải bàn.
Blog hay, tui thích.
Thì ví thích nên mới phải cặm cụi mở laptop lên để comment đây.
Quả thật là đến lúc này mới hay biết ipod với Lavy nó giá trị đến mức nào, cơ bản là vì chả thấy đả động tới bao giờ, cái slideshow Here and There cũng không thấy hiện diện (hay có nhỉ??) thế nên có thời tui còn tưởng Vy chắc chả thèm mua…
Có lẽ tui hiểu Vy đang nói gì trong note (lần hiếm hoi trong bao nhiêu lần ^^) Trẻ con nhận được một món quà và cười vui hớn hở, giữ chặt lấy món quà, ngay cả khi mẹ bắt đi tắm cũng không chịu buông ra, ấy cũng chẳng phải vì món quà ấy giá trị thế nào… Bởi, là trẻ con, thì cũng chẳng biết một chiếc Addidas gấp mấy lần một đôi Biti’s, một con rôbốt lắp ráp Lego tuyệt gì hơn một con mua ngoài chợ, trừ khi nó có bà chị là Paris Hilton, mà trường hợp ấy ngoại hạng rồi… Mà cái quan trọng, là đứa trẻ ấy đột nhiên có một sở hữu gì đó cho riêng mình.
Đối với một đứa trẻ, một món đồ không quan trọng bằng những thứ gì mà nó biểu hiện (những lời này nghe cứ như triết học vậy…) Một con rôbốt có thể là hình ảnh của một anh hùng, một thần tượng, một cái tên mà khi người mẹ nhắc đến lúc nó vấp ngã có thể làm nó nín khóc ngay. Một con búp bê lại có thể là một thế giới thần tiên, một nàng công chúa trong cổ tích mà bà bảo là không có thật. Một cái xắc như ai đó ví dụ, là một hình ảnh tưởng tượng về một ngày ra đường chơi, đeo theo, và được ai nấy đều khen xinh. Hay với tui thuở trước, là những chiếc ghế đẩu, là cái giường xếp, cái những tấm nệm, tất cả tạo nên một ranh giới, một căn phòng riêng…
Có câu chuyện về Nobita, khi cậu bé đem đèn pin cải tiến, chiếu vào khắp nơi, chiếu vào búp bê của một cô bé nọ, khiến cho cô bé khóc ầm lên vì con búp bê mới. Có câu chuyện về Shaun the Sheep mò mẫm trong nhà ông chủ để tìm lại con búp bê cho con cừu nhỏ, rồi thì hoá ra, nó lại thích chơi với con búp bê tạm mà Shaun làm từ đống phế thải…
Có khi nào ta mua một món đồ khác, giống hệt vậy, tự tạo những vết rách, vết trầy, những chỗ hư hỏng y chang vậy, mà đứa trẻ vẫn nhận ra?
Cơ bản là, cái ta không làm được, là những tưởng tượng khác, là những ngày trưa hè, ôm món đồ ấy vào người mà ngủ, dù là sau đó, cựa quậy mà đá văng sang một bên, là những lần bị la, ôm vào mà khóc, thậm chí những lần, ghét mẹ quá mà ném thẳng vào tường…
Hôm nọ, lục lọi, mò được con búp bê hề mà ngày xưa hay chơi…
Thì iPod với Vy chắc là một thứ như thế.
Cơ mà, với riêng tui, thì đồ điện tử lại không có gì mấy… Tuy là một ngày mà di động hư là khó chịu, một tuần không laptop hay tivi (chính xác là không có tiếng nhạc – cái này từ trải qua rồi, kinh khủng… – hay phim để coi) là khủng hoảng, chừng mươi ngày không internet thì xem như bị cách ly khỏi phần còn lại của thế giới. Nhưng nó cũng lại chẳng có vẻ gì kỷ niệm bằng những thứ khác.
Nhưng suy nghĩ theo một cách này, cất cái iPod cũ lại vào hộp, có cái mới và tạo cảm xúc lại từ đầu…
“Xét cho cùng, ta vẫn muốn mình là một cái gì đó không thể thay thế được” – câu này cho tui xin...
Cũng may là có cái note này, không thì chắc là sẽ có một bài viết than thở về cuộc đời mất rồi…
Có bài này, cái bài tuy là cũng không dính dáng gì mấy, nhưng mà tui mê…
"You’re a lost I can’t replace…”
0 nhận xét:
Post a Comment