CƠN MƯA MÙA HẠ

Saturday, May 22, 2010

Mùa hạ không chỉ là mùa của những ngày thi, của những chuyến dã ngoại, mùa mong ngóng của trẻ con và nuối tiếc của người lớn, mà còn là mùa của những ngày mưa. Những ngày mưa, nhớ thế...



Mưa mùa hạ có màu trắng. Màu trắng âm u như một màn sương dày giăng phủ, không phải màu trắng tươi như sữa, mà là màu đục mờ, xen lẫn những mảng xám, u buồn và xa cách hơn nhiều. Những cơn mưa hạ dồn nước của cả những tháng mùa khô, nên mỗi lần mưa, dai và dày lắm. Mùa hạ nào, Sài Gòn cũng có những ngày mưa suốt sáng, suốt trưa. Những ngày mà mặt trời vẫn có, nhưng cứ vàng nhạt mờ trên cao, sau lớp mưa trắng xóa, tựa như khép mình trong khung màn che, chịu thua, còn bận trang điểm chi mà ngồi chờ đến ngày mai mới ló dạng...

Mưa mùa hạ lạnh. Thật lạ kỳ là chỉ chừng một ngảy trước đó, trời oi ả và nóng nực khó chịu, thì hôm sau, những cơn mưa ùa về, lạnh buốt, vô tình, và không còn gì chút dấu vết của một mùa hạ nóng. Cái lạnh là từ cái gió và cái nước. Chạy trên đường vào những ngày mưa ấy, cái gió rít vào hai bên tai, còn cái nước tạt thẳng vào mặt, lem nhem cả tầm nhìn. Cái lạnh luồn vào dưới những chiếc áo mưa, mà lạnh từ trong lạnh ra. Cái lạnh đến độ, bàn tay áp vào nhau mà lạnh cóng, mà vào đến nhà, thì người nóng hực lên như lên cơn sốt. Cái lạnh vì mưa phần nhiều, mà đôi khi còn vì thứ khác...

Mưa mùa hạ có mùi của đất ẩm, mùi cỏ, pha tạp một chút mùi bụi bặm. Ấy là chỉ khi đứng trong nhà mà trông ra, những thứ mùi ấy mới bay vào nhà mà nghe thấy. Còn bản thân đi trong mưa thì chẳng nghe thấy gì, hay là vì con người ta lạnh quá mà thành ra không để tâm điều chi nữa? Những thứ mùi ấy, không thể gọi là thơm, nhưng cũng không thể nói là không đáng nhớ...


Mưa mùa hạ êm êm những lần ngắm mưa, và nghe mưa. Không ít người thích ngắm mưa như thế, vài người có lý do, đa phần thì không, chỉ đơn thuần là mưa gợi về một cảm xúc gì đó, mà vì thế, người ta không rời mắt được, vì sợ cảm xúc theo ấy mà mất đi. Không ít người thích vùi vào chăn ngủ khi nghe tiếng mưa ngoài trời, vì người ta cảm thấy mình ấm áp, hoặc vì tiếng mưa ru êm như một âm hưởng của kỷ niệm...

Những đứa trẻ thích tắm mưa, dù đứng dưới mưa mà run từng cơn nhưng vẫn thích, dù ba mẹ có lôi về nhà và cho một trận mắng, thì lần sau vẫn cứ thích. Nhưng ấy là cái thuở trước, cái thuở tôi còn bé. Cái thuở mà tiếng lũ trẻ tắm mưa nghe mời gọi lắm. Còn thì sau này, không rõ vì sao, mà lũ trẻ tắm mưa ít đi... Còn người lớn lại khác, khi buồn phiền, trầm mình trong màn mưa lại là điều hay thấy. Hay chỉ đơn giản là một vô thức, cứ bước vậy mà chẳng màng gì?

Những cơn mưa lớn, ngập đường thành những con sông mênh mang, còn là dịp để thả những lá thuyền giấy. Ngày xưa, tôi vẫn thắc mắc là tại sao những con thuyền mình gấp chẳng khi nào trôi được xa...



Những cơn mưa, như tôi vẫn hay bảo, là những bức tường vô hình. Trong cơn mưa, mắt nhòa đi, nhiều người mỗi khi mưa lại hay nhìn xa chứ không nhìn gần, thành ra nhân ảnh vì thế mà nhạt mờ đi, người với người vì thế mà không nhìn ra nhau. Dưới những cơn mưa, con người ta ít khi nhìn nhau, mà cùng đảo mắt về những làn nước xa xăm. Trong cơn mưa, tiếng mưa nghe như u mê, rì rào, nhấn chìm cả những âm thanh khác, nhấn chìm tiếng người ta gọi nhau, nhấn chìm những cuộc chuyện trò, và thay vào đó, người ta hay cùng ngồi im lăng nghe mưa, hoặc sụt sùi kể về những kỷ niệm cũ...

Mưa là nước mắt của trời đất, nhưng nó gieo vào lòng người một cảm xúc gì đó, và vì thế, nước mắt của con người cũng tràn ra...

Mưa, nếu con người ta đang ấm áp, thì sẽ ấm áp hơn, như đôi tình nhân chạy dưới mưa, và nếu con người ta đang lạnh lòng, thì sẽ càng lạnh lòng hơn, như một đôi mắt lẻ loi nào chợt nhìn thấy một cặp tình nhân như thế...

Mưa đêm và mưa ngày cũng khác nhau. Nếu như đang ngồi trong nhà, thì những cơn mưa ngày lại gợi cảm xúc hơn cả. Còn ngược lại, những cơn mưa đêm ùa đến khi đang ở ngoài đường phố lại lạnh buốt và cô đơn vô cùng.



Mưa giống như những cơn hoạn nạn, lúc đó mà có được một người bạn thì thật quý giá.

Trẻ con đôi khi ghét mưa, vì chúng phá đi một ngày đẹp trời cho một cuộc dã ngoại. Mưa Sài Gòn hay đến vào ngày đầu tháng Sáu, và cả những đêm Trung thu. Mùa hè tuổi thơ chỉ có những ngày nắng ca hát, những bờ biển rì rào, những ngọn gió chạy rong trên một vùng cỏ xanh, ít khi nào có những cơn mưa. Chỉ khi lớn lên, những cơn mưa lại có một vị trí nào đó, như trong một chuyện tình, một trang lưu bút, một ước mơ.

Với tôi, mùa hạ nhất thiết cần có một vài cơn mưa, tựa như người ta hay bật lên một đĩa nhạc cũ để nhớ lại về những kỷ niệm xa xôi nào đấy...


Read more...

GIẤC MƠ NGÀY XƯA

Friday, May 14, 2010

(Việt Anh)

Tôi vẫn đi qua những con đường quen
Bạn có nhớ đến tôi bao giờ
Từng ngày trôi qua chúng ta lại thêm cách xa
Cuộc đời có những hạnh phúc thật gần...

Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi
Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười
Ngày mai đây hãy tin là thế
Và khi ấy còn nhận ra nhau...

Mang theo ánh nắng mang theo tiếng cười
Bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ
Rong chơi biết có nỗi đau vô cùng
Khi dừng chân mới hay ta xa lạ...

Nghêu ngao câu hát ánh trăng theo về
Nơi nào mái ấm những bạn bè thân
Ôi mênh mang quá biết đâu quê nhà
Câu chuyện xưa ấy tưởng chừng ta quên...





I still walk on familiar roads
Do you ever remember?
We are a little farther each day
In this life, there is such happiness, so close...

I still dream the dreams I had
Some can be forgotten, but the smiles
From now on, please believe so
And then, we see each other...

Take away sunshines, take away laughter
Start from there, chasing the dreams
Wandering, with the infinite hurt
Just at the end, do we understand how strange we are...

Singing a song, along with moonlight
Where is the home, with all close friends
How endless it is, where is the family
That old story, I did think we forget for long...

Ôi, tôi nhớ ngày xưa.

Chiều nay lại có cơn mưa nữa, trời âm u mất một lúc, nên cũng dễ biết rằng trời mưa. Có điều, cái âm u làm tôi nhớ. Làm tôi chợt nhận ra, không chỉ những lúc nhìn mưa, mà cả những lúc nhìn không gian u tối trước cơn mưa, tôi cũng thấy nao lòng. Không có ánh sáng thì không biết đến bóng tối, hay là vì bạn đang yên ấm trong mái nhà nên mới có cảm giác ấy trước những ngày mưa?

Những khoảnh khắc ấy, mỗi lần trước những cơn mưa. Trời mây một màu đen xỉn. Gió ùa vào lạnh toát, và chỉ có tiếng sấm gầm từng cơn. Nghe như hoang vu lắm. Nghe như lạnh lùng lắm. Nghe như chia ly. Nghe như cô đơn. Nghe mà như không nghe, rơi tõm cả vào một không gian, chỉ mình buồn, chỉ tâm hồn mình buồn, nghe như giam cầm trong ấy, rồi một mình trong ấy...

Tôi chẳng rõ mình thế nào...

Read more...

HÌNH THỨC

Friday, May 7, 2010

Để tôi nói bạn nghe thế nào là xui xẻo. Xui xẻo là khi tối thứ 3 bạn có kế hoạch viết cho xong khóa luận để sáng thứ 4 đem nộp, thì từ chập tối, mạng không vào được. Bạn cứ nghĩ rằng nó nghẽn mạng, như thường xuyên vẫn thế. Dè đâu, nó bị sập. Mà không sao, vì phần còn lại cũng không cần online, common sense thôi. Thế rồi, khi bạn mải mê viết và… điện cúp. Xui xẻo là khi bạn vật lộn với cái mạng chậm chạp, mở 2 tab web hoài không ra. Đến lúc tận cùng kiên nhẫn, bạn bấm tắt (đến cả cái sự tắt cũng chậm chạp) Và khoảnh khắc bạn bấm tắt, thì hai trang web… hiện lên.

Trong cái rủi có cái may. Tức đến khóc vì vừa bị cúp điện và cúp mạng, cầm máy nhắn tin cho anh bạn (who hates me). Ngờ đâu anh ta cũng reply lại bông đùa, ít ra là không tỏ vẻ phiền phức (like somebody who hates you will do)

Nói chung, rủi có may. Cơ mà họa vô đơn chí (may vô đa chí!)

Cái hôm thứ 2, khi tôi viết gần xong khóa luận (để dành sang cái ngày thứ 3 nói trên viết tiếp) va ngồi chỉnh sửa lại vài dăm ba cái font, dòng, trang, đánh số, mục lục… Mục tiêu ban đầu đơn giản: đậu khóa luận để tốt nghiệp, cho nên dự định cũng đơn giản: khoa bắt làm 60, mình cũng 60 là đủ. Tính là viết 40 trang, chỉnh dòng, canh lề, nó dài ra 60 là vừa. Cũng ráng phấn đấu thêm 41 cho trừ hao. Thêm bảng biểu cho dài, thêm hình hiếc cho bự. Ấy thế mà, khi canh lề xong xuôi, từ 40 nó tăng lên… 84. Tôi chợt thấy bất ngờ, hoặc la shock. Cái trò phù phép mang tên “1.5 lines” của word nó như thế đấy… Vậy có nghĩa là những bài khóa luận tàm tạm hoành tráng (về số trang) mà tôi biết, hóa ra, chỉ chừng 50 trang…

Vấn đề là tại sao chúng ta phải tung nó ra hơn 120 trang, mà không để nguyên nó như thế? Bởi vì cái tâm lý chung cần nó dày, nó bự, nó choáng ngợp bề ngoài, mặc dù bên trong chả có khỉ gì. Bởi vì chúng ta nghĩ rằng các thầy cô cũng chỉ lướt qua, cái hoành tráng bề ngoài, gây ấn tượng đầu đủ 50% số điểm. Bởi vì chúng ta quá hình thức.
Không phủ nhận rằng, có những đứa bạn tôi có những đề tài tâm huyết, có những bài khóa luận mà nó kỳ vọng. Một cô bạn tôi đặt kỳ vọng vào chương 3, và nghe cái cách cô ấy nói về việc viết lại một khóa luận hơn 200 trang (không chiêu 1.5) của cô giáo tôi thuở trước thì… Một thằng bạn treo status yahoo: Mừng hết muốn ăn vì tìm được cách tính REER. Một thằng bạn khác, khi tôi qua nhà chơi, thì nó mở cái khóa luận đã viết xong, và nói bóng gió rằng có những chỗ tâm đắc, vì nó tự viết. Đủ hiểu là nó muốn khoe. Nếu chấm điểm, chả phải chấm những điều đó còn hay hơn?

Chả lẽ bao năm thế hệ sinh viên đi thực tập hồi đáp về, mà nhà trường vẫn bắt buộc? Cái khóa luận không phải đóng bìa, nhưng thôi, cứ đóng cho đẹp!

Chấp nhận đi, chúng ta đang ở một thế giới hình thức.

Nếu là bộ giáo dục, tôi cắt giảm các môn học phổ thông chỉ còn chừng 6 môn chính. Toán, Văn, Ngoại Ngữ, Lịch Sử, Luật, và một phần môn Vật Lý đủ để dùng trong cuộc sống. Hóa hiếc, Sinh siếc, Địa điếc làm tự chọn. Thể dục và Nghệ thuật làm ngoại khóa. Giáo dục giới tính và tâm lý làm định kỳ. Hy vọng gì học trò học một mớ những quang phổ, những phép lai, những cấu tạo máy móc? Thứ nhất, chả cần trong cuộc sống. Thứ hai, ai chả biết học trò quên hết ngay khi tốt nghiệp?

Chúng ta hình thức

Chấp nhận đi, chúng ta còn đang ở một thế giới thực dụng

Bà cô kế toán kể một tràng về việc học chỉ cần đậu là đủ, và cái cách đậu điểm cao thì hay kiêu ngạo và dễ ghét. Thay vì các trường đại học dạy về lý thuyết (không thực dụng) thì dạy học trò cách quan hệ để có việc làm đi vậy. Vì chúng ta xin việc theo quen biết, theo miệng lưỡi mà ra. Sao không có một môn học cho miệng lưỡi?

Thôi, thế đủ biết tương lai cho mình trong thế giới thực dụng nó thế nào. Chả được cái chi. Cơ mà, thực dụng mà, mình chả được cái chi, cũng chả ai quan tâm…
Nói để than vậy, đồng thời kiếm cớ đổ lỗi cho sự thất bại có thể có sau này vậy.

“Đi bên em, chiều trên lối vắng, phố xa phố xa ngỡ như thật gần… Đôi tay em gầy trong chiếc lá, giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân”

Lại nghe Tam ca Áo Trắng, lại nhớ tuổi thơ rồi. Chuỗi ngày thực tập kết thúc nhẹ như mây…

Hôm nọ mạng hư yahoo, hôm nay mạng hư google, blogspot dính theo. Những dòng này viết từ word mà chép qua!

Read more...

ANOTHER DAY IN PARADISE

Sunday, May 2, 2010



(Phil Collins)

She calls out to the man on the street
"Sir, can you help me?
It's cold and I've nowhere to sleep,
Is there somewhere you can tell me?"

He walks on, doesn't look back
He pretends he can't hear her
Starts to whistle as he crosses the street
Seems embarrassed to be there

Oh think twice, it's just another day
For you and me in paradise
Oh think twice, it's just another day
For you, you, me in paradise

Just think about it...

She calls out to the man on the street
He can see she's been crying
She's got blisters on the soles of her feet
She can't walk but she's trying

Oh think twice, it's just another day
For you and me in paradise
Oh think twice, it's just another day
For you, you, me in paradise

Just think about it...

Oh lord, is there nothing more anybody can do
Oh lord, there must be something you can say

You can tell from the lines on her face
You can see that she's been there
Probably been moved on from every place
'Cos she didn't fit in there

Oh think twice, it's just another day
For you and me in paradise
Oh think twice, it's just another day
For you, you, me in paradise

Just think about it...



Người đàn bà gọi một người đàn ông trên phố
"Ngài ơi, làm ơn cứu giúp tôi.
Trời lạnh quá, và tôi chẳng có nơi nào để ngủ.
Liệu có chỗ nào, ngài chỉ tôi được chăng?"

Ông ta bước tiếp, không nhìn lại
Vờ như không nghe thấy tiếng người đàn bà
Và bắt đầu huýt sáo khi băng ngang qua đường
Cảm thấy như ngượng lắm khi ở đó

Này, hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa
Cho anh và tôi trên thiên đường

Hãy nghĩ lại đi...

Người đàn bà gọi một người đàn ông trên phố
Ông ta có thể thấy bà ta đang than khóc
Đầy những vết phồng rộp trên bàn chân
Bà ta không thể bước tiếp nữa, nhưng vẫn cố...

Này, hãy nghĩ kỹ đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa
Cho anh và tôi trên thiên đường

Hãy nghĩ kỹ đi...

Ôi Chúa ơi, không còn điều gì để ai đó có thể làm nữa sao
Ôi Chúa ơi, ngài phải nói điều gì đi chứ

Ngài có thể đọc được trên gương mặt bà ta
Ngài chắc phải thấy bà ta ở đó
Có lẽ đã lang thang khắp mọi nơi
Bởi chẳng có chỗ nào phù hợp

Này, hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa
Cho anh và tôi trên thiên đường
Hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là một ngày khác nữa
Cho anh và tôi trên thiên đường...



Một bài hát tuyệt vời, với cái tên tuyệt vời và nội dung ý nghĩa. Cộng thêm giọng hát đặc biệt của Phil và giai điệu đầu bài không thể quên...


Read more...

There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP