CƠN MƯA MÙA HẠ
Saturday, May 22, 2010
Mùa hạ không chỉ là mùa của những ngày thi, của những chuyến dã ngoại, mùa mong ngóng của trẻ con và nuối tiếc của người lớn, mà còn là mùa của những ngày mưa. Những ngày mưa, nhớ thế...

Mưa mùa hạ có màu trắng. Màu trắng âm u như một màn sương dày giăng phủ, không phải màu trắng tươi như sữa, mà là màu đục mờ, xen lẫn những mảng xám, u buồn và xa cách hơn nhiều. Những cơn mưa hạ dồn nước của cả những tháng mùa khô, nên mỗi lần mưa, dai và dày lắm. Mùa hạ nào, Sài Gòn cũng có những ngày mưa suốt sáng, suốt trưa. Những ngày mà mặt trời vẫn có, nhưng cứ vàng nhạt mờ trên cao, sau lớp mưa trắng xóa, tựa như khép mình trong khung màn che, chịu thua, còn bận trang điểm chi mà ngồi chờ đến ngày mai mới ló dạng...
Mưa mùa hạ lạnh. Thật lạ kỳ là chỉ chừng một ngảy trước đó, trời oi ả và nóng nực khó chịu, thì hôm sau, những cơn mưa ùa về, lạnh buốt, vô tình, và không còn gì chút dấu vết của một mùa hạ nóng. Cái lạnh là từ cái gió và cái nước. Chạy trên đường vào những ngày mưa ấy, cái gió rít vào hai bên tai, còn cái nước tạt thẳng vào mặt, lem nhem cả tầm nhìn. Cái lạnh luồn vào dưới những chiếc áo mưa, mà lạnh từ trong lạnh ra. Cái lạnh đến độ, bàn tay áp vào nhau mà lạnh cóng, mà vào đến nhà, thì người nóng hực lên như lên cơn sốt. Cái lạnh vì mưa phần nhiều, mà đôi khi còn vì thứ khác...
Mưa mùa hạ có mùi của đất ẩm, mùi cỏ, pha tạp một chút mùi bụi bặm. Ấy là chỉ khi đứng trong nhà mà trông ra, những thứ mùi ấy mới bay vào nhà mà nghe thấy. Còn bản thân đi trong mưa thì chẳng nghe thấy gì, hay là vì con người ta lạnh quá mà thành ra không để tâm điều chi nữa? Những thứ mùi ấy, không thể gọi là thơm, nhưng cũng không thể nói là không đáng nhớ...
Mưa mùa hạ êm êm những lần ngắm mưa, và nghe mưa. Không ít người thích ngắm mưa như thế, vài người có lý do, đa phần thì không, chỉ đơn thuần là mưa gợi về một cảm xúc gì đó, mà vì thế, người ta không rời mắt được, vì sợ cảm xúc theo ấy mà mất đi. Không ít người thích vùi vào chăn ngủ khi nghe tiếng mưa ngoài trời, vì người ta cảm thấy mình ấm áp, hoặc vì tiếng mưa ru êm như một âm hưởng của kỷ niệm...
Những đứa trẻ thích tắm mưa, dù đứng dưới mưa mà run từng cơn nhưng vẫn thích, dù ba mẹ có lôi về nhà và cho một trận mắng, thì lần sau vẫn cứ thích. Nhưng ấy là cái thuở trước, cái thuở tôi còn bé. Cái thuở mà tiếng lũ trẻ tắm mưa nghe mời gọi lắm. Còn thì sau này, không rõ vì sao, mà lũ trẻ tắm mưa ít đi... Còn người lớn lại khác, khi buồn phiền, trầm mình trong màn mưa lại là điều hay thấy. Hay chỉ đơn giản là một vô thức, cứ bước vậy mà chẳng màng gì?
Những cơn mưa lớn, ngập đường thành những con sông mênh mang, còn là dịp để thả những lá thuyền giấy. Ngày xưa, tôi vẫn thắc mắc là tại sao những con thuyền mình gấp chẳng khi nào trôi được xa...

Những cơn mưa, như tôi vẫn hay bảo, là những bức tường vô hình. Trong cơn mưa, mắt nhòa đi, nhiều người mỗi khi mưa lại hay nhìn xa chứ không nhìn gần, thành ra nhân ảnh vì thế mà nhạt mờ đi, người với người vì thế mà không nhìn ra nhau. Dưới những cơn mưa, con người ta ít khi nhìn nhau, mà cùng đảo mắt về những làn nước xa xăm. Trong cơn mưa, tiếng mưa nghe như u mê, rì rào, nhấn chìm cả những âm thanh khác, nhấn chìm tiếng người ta gọi nhau, nhấn chìm những cuộc chuyện trò, và thay vào đó, người ta hay cùng ngồi im lăng nghe mưa, hoặc sụt sùi kể về những kỷ niệm cũ...
Mưa là nước mắt của trời đất, nhưng nó gieo vào lòng người một cảm xúc gì đó, và vì thế, nước mắt của con người cũng tràn ra...
Mưa, nếu con người ta đang ấm áp, thì sẽ ấm áp hơn, như đôi tình nhân chạy dưới mưa, và nếu con người ta đang lạnh lòng, thì sẽ càng lạnh lòng hơn, như một đôi mắt lẻ loi nào chợt nhìn thấy một cặp tình nhân như thế...
Mưa đêm và mưa ngày cũng khác nhau. Nếu như đang ngồi trong nhà, thì những cơn mưa ngày lại gợi cảm xúc hơn cả. Còn ngược lại, những cơn mưa đêm ùa đến khi đang ở ngoài đường phố lại lạnh buốt và cô đơn vô cùng.

Mưa giống như những cơn hoạn nạn, lúc đó mà có được một người bạn thì thật quý giá.
Trẻ con đôi khi ghét mưa, vì chúng phá đi một ngày đẹp trời cho một cuộc dã ngoại. Mưa Sài Gòn hay đến vào ngày đầu tháng Sáu, và cả những đêm Trung thu. Mùa hè tuổi thơ chỉ có những ngày nắng ca hát, những bờ biển rì rào, những ngọn gió chạy rong trên một vùng cỏ xanh, ít khi nào có những cơn mưa. Chỉ khi lớn lên, những cơn mưa lại có một vị trí nào đó, như trong một chuyện tình, một trang lưu bút, một ước mơ.
Với tôi, mùa hạ nhất thiết cần có một vài cơn mưa, tựa như người ta hay bật lên một đĩa nhạc cũ để nhớ lại về những kỷ niệm xa xôi nào đấy...


Mưa mùa hạ có màu trắng. Màu trắng âm u như một màn sương dày giăng phủ, không phải màu trắng tươi như sữa, mà là màu đục mờ, xen lẫn những mảng xám, u buồn và xa cách hơn nhiều. Những cơn mưa hạ dồn nước của cả những tháng mùa khô, nên mỗi lần mưa, dai và dày lắm. Mùa hạ nào, Sài Gòn cũng có những ngày mưa suốt sáng, suốt trưa. Những ngày mà mặt trời vẫn có, nhưng cứ vàng nhạt mờ trên cao, sau lớp mưa trắng xóa, tựa như khép mình trong khung màn che, chịu thua, còn bận trang điểm chi mà ngồi chờ đến ngày mai mới ló dạng...
Mưa mùa hạ lạnh. Thật lạ kỳ là chỉ chừng một ngảy trước đó, trời oi ả và nóng nực khó chịu, thì hôm sau, những cơn mưa ùa về, lạnh buốt, vô tình, và không còn gì chút dấu vết của một mùa hạ nóng. Cái lạnh là từ cái gió và cái nước. Chạy trên đường vào những ngày mưa ấy, cái gió rít vào hai bên tai, còn cái nước tạt thẳng vào mặt, lem nhem cả tầm nhìn. Cái lạnh luồn vào dưới những chiếc áo mưa, mà lạnh từ trong lạnh ra. Cái lạnh đến độ, bàn tay áp vào nhau mà lạnh cóng, mà vào đến nhà, thì người nóng hực lên như lên cơn sốt. Cái lạnh vì mưa phần nhiều, mà đôi khi còn vì thứ khác...
Mưa mùa hạ có mùi của đất ẩm, mùi cỏ, pha tạp một chút mùi bụi bặm. Ấy là chỉ khi đứng trong nhà mà trông ra, những thứ mùi ấy mới bay vào nhà mà nghe thấy. Còn bản thân đi trong mưa thì chẳng nghe thấy gì, hay là vì con người ta lạnh quá mà thành ra không để tâm điều chi nữa? Những thứ mùi ấy, không thể gọi là thơm, nhưng cũng không thể nói là không đáng nhớ...
Mưa mùa hạ êm êm những lần ngắm mưa, và nghe mưa. Không ít người thích ngắm mưa như thế, vài người có lý do, đa phần thì không, chỉ đơn thuần là mưa gợi về một cảm xúc gì đó, mà vì thế, người ta không rời mắt được, vì sợ cảm xúc theo ấy mà mất đi. Không ít người thích vùi vào chăn ngủ khi nghe tiếng mưa ngoài trời, vì người ta cảm thấy mình ấm áp, hoặc vì tiếng mưa ru êm như một âm hưởng của kỷ niệm...
Những đứa trẻ thích tắm mưa, dù đứng dưới mưa mà run từng cơn nhưng vẫn thích, dù ba mẹ có lôi về nhà và cho một trận mắng, thì lần sau vẫn cứ thích. Nhưng ấy là cái thuở trước, cái thuở tôi còn bé. Cái thuở mà tiếng lũ trẻ tắm mưa nghe mời gọi lắm. Còn thì sau này, không rõ vì sao, mà lũ trẻ tắm mưa ít đi... Còn người lớn lại khác, khi buồn phiền, trầm mình trong màn mưa lại là điều hay thấy. Hay chỉ đơn giản là một vô thức, cứ bước vậy mà chẳng màng gì?
Những cơn mưa lớn, ngập đường thành những con sông mênh mang, còn là dịp để thả những lá thuyền giấy. Ngày xưa, tôi vẫn thắc mắc là tại sao những con thuyền mình gấp chẳng khi nào trôi được xa...

Những cơn mưa, như tôi vẫn hay bảo, là những bức tường vô hình. Trong cơn mưa, mắt nhòa đi, nhiều người mỗi khi mưa lại hay nhìn xa chứ không nhìn gần, thành ra nhân ảnh vì thế mà nhạt mờ đi, người với người vì thế mà không nhìn ra nhau. Dưới những cơn mưa, con người ta ít khi nhìn nhau, mà cùng đảo mắt về những làn nước xa xăm. Trong cơn mưa, tiếng mưa nghe như u mê, rì rào, nhấn chìm cả những âm thanh khác, nhấn chìm tiếng người ta gọi nhau, nhấn chìm những cuộc chuyện trò, và thay vào đó, người ta hay cùng ngồi im lăng nghe mưa, hoặc sụt sùi kể về những kỷ niệm cũ...
Mưa là nước mắt của trời đất, nhưng nó gieo vào lòng người một cảm xúc gì đó, và vì thế, nước mắt của con người cũng tràn ra...
Mưa, nếu con người ta đang ấm áp, thì sẽ ấm áp hơn, như đôi tình nhân chạy dưới mưa, và nếu con người ta đang lạnh lòng, thì sẽ càng lạnh lòng hơn, như một đôi mắt lẻ loi nào chợt nhìn thấy một cặp tình nhân như thế...
Mưa đêm và mưa ngày cũng khác nhau. Nếu như đang ngồi trong nhà, thì những cơn mưa ngày lại gợi cảm xúc hơn cả. Còn ngược lại, những cơn mưa đêm ùa đến khi đang ở ngoài đường phố lại lạnh buốt và cô đơn vô cùng.

Mưa giống như những cơn hoạn nạn, lúc đó mà có được một người bạn thì thật quý giá.
Trẻ con đôi khi ghét mưa, vì chúng phá đi một ngày đẹp trời cho một cuộc dã ngoại. Mưa Sài Gòn hay đến vào ngày đầu tháng Sáu, và cả những đêm Trung thu. Mùa hè tuổi thơ chỉ có những ngày nắng ca hát, những bờ biển rì rào, những ngọn gió chạy rong trên một vùng cỏ xanh, ít khi nào có những cơn mưa. Chỉ khi lớn lên, những cơn mưa lại có một vị trí nào đó, như trong một chuyện tình, một trang lưu bút, một ước mơ.
Với tôi, mùa hạ nhất thiết cần có một vài cơn mưa, tựa như người ta hay bật lên một đĩa nhạc cũ để nhớ lại về những kỷ niệm xa xôi nào đấy...

0 nhận xét:
Post a Comment