ANH YÊU EM

Wednesday, March 31, 2010


Anh yêu em tinh khiết
Trong ngần như thần tiên
Anh yêu em dịu hiền
Ngủ mềm trên cỏ lá…

Anh nhớ em da diết
Mỗi ngày về, chờ trông
Anh - nắng ấm hừng đông
Yêu em – nàng sương sớm.

Mỗi sớm mai xanh biếc
Này em, có đợi anh ?
Anh nhớ em ngọt lành
Cớ sao em xa mãi…

Anh mong cho cỏ lá
Chở che em mượt mà
Nắng về như sóng xa
Để đôi ta tao ngộ.

Anh mong ngày đông giá
Mong bình minh lạnh câm
Để tình yêu anh nồng
Không làm em tan rã…

Đọc lại bài thơ này, nhiều lúc tự thấy buồn cười. Đoạn đầu nghe trong veo, có phần hơi sến, nghe tình không thể tả, đến chừng gần cuối, lại thấy như nhuốm màu thơ cổ...

Nói chung là tôi thích bài này. Tôi chỉ đơn giản muốn kể về một chuyện tình, kẻ đêm kẻ ngày. Bình minh đến, chàng đến, thì nàng tan đi. Nó giống như hai người mỗi ngày chỉ có vài giây phút được gặp nhau như vậy.

Đó là chuyện của Chức Nữ, Ngưu Lang. Là chuyện của Elizabeth Swann và thuyền trưởng tàu Người Hà Lan Bay. Là chuyện tình của hai ngôi sao nổi tiếng, dành nhau vài phút trong thang máy. Yêu, thì rằng yêu. Nhưng có thành đôi không, cũng cần ở trời...

Tôi còn muốn nói về một thứ tình mà người ta đau khổ vì nó. Thứ tình kiểu như "tình yêu anh nồng làm em tan rã". Vì yêu nắng mà phải tan sương.

Có thứ tình nào như vậy? Tình của Heathcliff dành cho Catherine. Tình của "con chim yêu cá, và chúng sẽ ở đâu?"... Tình của Brokeback Mountain. Của Sweet November. Của City of Angels. Của Montague và Capulet. Của Rose. Và của nàng tiên cá.

Vậy mà ta vẫn yêu. "Cô đơn là thế, sao tình ta vẫn cứ say mê?" Bởi lẽ, có một điều mà những con người trên không kể ra, rằng là. Thà chịu nỗi đau đớn của người đời ruồng rẫy, của xa cách muôn ngàn, còn hơn nỗi đau là phải chối bỏ rằng ta yêu nhau...

Ngoài lề. Em ơi, anh vẫn tin, chẳng có gì mãi trên đời, dù rằng tình đôi ta vẫn luôn luôn tuyệt vời... Câu này đúng với cuốn truyện Socrates in Love.

Read more...

NGHE THÀNH PHỐ THỞ...

Saturday, March 20, 2010

Tối hôm nọ, ngồi xem August Rush mà phát ghen tị cả lên. Nói gì thì nói, tài năng vẫn là của trời phú. Có người được cho cái tài này, thì người khác sẽ bị lấy mất từ đó.

Rồi thì sáng hôm sau, ngồi lục lọi nhà kho, lôi ra cây guitar cũ. Chợt nhớ lại người thợ mộc trong Garasu no Kamen, cứ mỗi ngày đi qua, nhìn nó một lần, chạm vào một lần, nghe thanh âm vang lên, rồi sẽ dần dần mà cảm nhận được âm nhạc... Mỗi tội, là dây đàn để lâu chắc phải thay rồi. Huy động gọi điện khắp nơi cho những người quen chơi guitar mà mình biết, nhưng chả ai sẵn sàng giúp đỡ mình, chỉ mình vài mẹo với lại vài quy tắc đơn giản... Thế mới biết chắc mình khó ưa lâu nay.

Tối hôm qua, nằm đợi ngủ, mà mơ mộng là đến lúc chơi được đàn, thì phải ráng tập hát, có những bài rất muốn hát với guitar, như If You're Not The One này, Vài Lần Đón Đưa này, rồi thì... Thành Phố Tình Yêu Và Nỗi Nhớ nữa...

Không biết bài này Nguyễn Nhật Ánh viết cho thành phố nào, và Phạm Minh Tuấn tặng thành phố nào. Nhưng cứ vờ như nó là của Sài Gòn đi vậy. Tôi thích nhất cái câu "Em ơi, hãy lắng nghe, nghe thành phố thở..." Bài này mà dịch lời sang tiếng khác thì khó mà hay, bởi khó mà kiếm được chữ nào, nghe động lòng như tiếng "thở". Tôi thở cùng thành phố hàng ngày. Mỗi 7g sàng lôi xe đi thực tập, cùng với những ông bố chở con đi học, cùng với những bà nội trợ tất tả đi chợ, cùng những cụ già vừa xong bài dưỡng sinh... Mỗi 5g chiều quay về với từng đoàn công nhân tan ca, với màu trời xanh ngào ngạt mây... Và mỗi đêm đi học thêm về, ghé ngang, đưa mắt nhìn một chiếc xe hủ tiếu gõ...

Mấy quan trên toàn cấm xích lô, cấm quán cóc hàng rong. Còn tôi lại thích, nó như một nét bình dị riêng của Sài Gòn, nhắc nhở rằng nó không hoàn toàn là một đô thị ồn ào, phức tạp, quý phái, mà còn hiền hoà, thân mật, nữ sinh ngồi quây quần trên từng chiếc ghế nhỏ cạnh một gánh tàu hũ, bóng một xích lô chậm rãi trong con đường loang lổ bóng cây.

Vô tình sao mà cả ngày nghêu ngao hát bài này, thì Trò Chơi Âm Nhạc tối nay cũng hát nó.

Sài Gòn của tôi nhớ, chủ yếu là những người nhân viên, công nhân bình dị, những ông Tây với những căn nhà sân vườn mát bóng cây, chủ yếu là xe máy, những nữ sinh áo dài. Và rồi khói bụi xuất hiện, những lô cốt xuất hiện, những thế giới khác nhau tách biệt ra, giai cấp đủ tầng lớp phân biệt nhau. Là do tôi lớn lên, hay vì một điều chi? Khu nhà tôi ở hiện nay, 10 năm trước, cái hồi vừa dọn về, còn bị gọi là vùng sâu vùng xa, nay lại thành một trong những khu nội thành sầm uất. Khu Tân Định của tôi xưa, tôi vẫn tự hào rằng nó là một khoảng lặng cách biệt với con đường Trần Quang Khải và Hai Bà Trưng ồn ào, giờ thì văn phòng, cao ốc, xe cộ cũng đã như nêm. Ngôi trường tôi mơ mộng vắng bóng áo dài. Không còn thời gian để đạp xe. Vỡ tan trong đám khói và còi. Một lúc nào đó, 10 năm sau, nó sẽ thành gì?

Có một bài báo nào đấy vui mừng bào Việt Nam đã được vào danh sách nuớc có thu nhập trung bình (từ nghèo mà lên), nhưng cũng cảnh báo rằng nó chỉ là một vẻ ngoài mới, một danh hiệu mới. Tính toán tuyệt đối mà ra, những kẻ giàu sụ, xài tiền như đùa cào bằng với những con người nghèo khó, mỗi ngày kiếm 10 ngàn để mua một chỗ ngủ. Kinh tế Việt Nam xưa nay moi ruột ra bán, đào vét tài nguyên, dầu mỏ rồi cứ thế mà bán rẻ, chạy đua theo thế giới khi đi còn vướng chân. Quan liêu bao nhiêu tầng mà rồi cũng chả biết, vì liêu đến thành lưới rồi, thông tin gì qua cứ lọc cả. Hay là vì mình cứ nhìn gần mà không nhìn xa. Ba tôi kể một truyện cười, mà bảo là nói ra không ai tin, chuyện người Việt Nam làm đạn pháo, chăm chút tỉ mỉ xong xuối, phát hiện ra, đạn không vừa nòng! Chuyện người Việt Nam đóng tàu, hô hào, khen ngợi, rồi thì hạ thuỷ không được, vì tàu không vừa lạch! Nợ bao năm, thâm hụt bao năm, tới cái thế hệ sau, thế hệ đang ít nhiều chai mòn vì tiền, vì nổi trội, vì danh sẽ trả.

Tôi lại ấp ủ một dự án phim về một khu nhà trọ Sài Gòn, nơi những con người trẻ sẽ có những vội vã riêng, vét lại một chút nét đẹp của Sài Gòn, của những ảo ảnh một thời của tôi về tương lai. Và cảnh cuối sẽ là nhóm bạn tảo mộ một người nữa, rồi đi dọc theo công viên, và bài hát này cất lên...

"Vẫn đọng trong lòng, trái tim thành phố, như là cuộc sống, như là tình yêu, và nỗi nhớ, suốt đời, suốt đời mang theo..."


Read more...

MỘT NGÀY TỒI TỆ

Monday, March 8, 2010

(playing... When I Need You của Celine, lâu rồi không nghe bài này. When I Need Luck, where are you??)

Tối Chủ Nhật xem Australia, dài hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ, tâm trạng vui vẻ, đi ngủ thoải mái, dậy thoải mái, thời gian sẵn sàng, không cập rập, đến chi nhánh tâm trạng vui tươi thoải mái. Chi nhánh điều ra phòng giao dịch cách đó cả chục cây, gần Phú Mỹ Hưng, vẫn cứ hồ hởi, thoải mái. Cái phòng giao dịch nằm ở vị thế đẹp không thể chê, ngay ngã tư, không bị cây cối che khuất, người qua lại đông đúc. Cả bọn 10 đứa làm xong cái danh sách rồi thì ngồi đợi. Đợi. Chờ đợi. Có bạn Hoà nói đùa rằng, bài học đầu tiên là sự kiên nhẫn. Quá kiên nhẫn...

Đến chi nhánh là 7g30, xong xuôi, về đến phòng giao dịch cũng 8g30. Vậy mà đợi tới gần 10g thì trưởng phòng giao dịch mới về tới, gọi từng người để hỏi thăm. Mình cuối cùng, thấy anh ấy cũng dễ tính, nhưng rồi, nói về đề tài thực tập, ảnh bảo đâu đề tài chung quá, em quay về lại chi nhánh liên hệ. Có vẻ như anh ấy chả thích thú gì đề tài của mình.

Ừ thì nghĩ ra được một đề tài để làm, một mảng để làm cũng đâu dễ. Với lại, tuy là tính mình thích nổi, thích trội thì cũng có, nhưng có đâu tới mức phải có cái tên gây shốc mà nội dung chả có gì để nổi trội chứ. Tính mình xưa nay hay "tuỳ" nữa, anh muốn quăng em làm chỗ nào em làm, rồi em sẽ tuỳ cơ ứng biến mà tìm tòi. Bởi nói thật, đi thực tập, em là tờ giấy trắng, chỗ nào chả có thứ để học.

Về lại chi nhánh, thì anh phụ trách vừa nói chuyện vừa đùa giỡn, chả nghe mình nói câu nào... Một anh khác tới, thì bảo lại, em liên hệ phòng hành chính vào ngày mai. Nhưng trước đó, còn ngồi chờ thêm một tiếng nữa, tới gần 11g. Ngồi chung bàn là một dãy một đám bạn nữ, ngồi không, với một tập tài liệu dày cộp, hỏi tới hỏi lui thì biết là mấy ngày đầu, chỉ được lên đây ngồi, đưa tài liệu cho đọc, rồi thì về, tuần 2 buổi. Thôi, thế thì thà xin xỏ lạy lục quay lại phòng giao dịch, tuy là làm việc cả ngày, 3 ngày một tuần, nhưng dù có sai pha nước pha trà, thì cũng có cái để làm hơn là ngồi không. Mỗi tội, xem chừng, anh trưởng phòng giao dịch kia hết thích mình rồi... You say it best, when you say nothing at all...

Về đến nhà, kịp coi được giải Best Actress. Sandra Bullock, chị này miệt mài mấy chục năm, không được đề cử nào, năm nay lần đầu, giựt luôn... Giải đạo diễn The Hurt Locker, hai anh em nhìn nhau tiếc nuối, đoán chắc là coi như giải Best Picture vuột khỏi tay Avatar rồi.

Đi về, mệt mỏi, chán, nằm ngủ, ý tưởng ý tiếc gì bay hết ráo, vứt hết ráo. Đi mua áo sơmi, cả áo cả quần, một bộ đã gần 500k. Đi thực tập tốn tiền... Cửa sổ phòng, lúc trước nhìn ra sân thượng nhà hàng xóm, rồi nhìn về phía chung cư sáng đèn, nay xây tường lấp kín. Nhớ ngày xưa, nhà chú ấy, còn là trệt, sau xây lên lầu, rồi giờ bỏ sân thượng, xây kín luôn để cho thuê. Cứ như dồn mình hết đường chạy ấy nhỉ.

Đi xem The Devil Wears Prada đây...

Read more...

There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP