MỘT NGÀY TỒI TỆ
Monday, March 8, 2010
(playing... When I Need You của Celine, lâu rồi không nghe bài này. When I Need Luck, where are you??)
Tối Chủ Nhật xem Australia, dài hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ, tâm trạng vui vẻ, đi ngủ thoải mái, dậy thoải mái, thời gian sẵn sàng, không cập rập, đến chi nhánh tâm trạng vui tươi thoải mái. Chi nhánh điều ra phòng giao dịch cách đó cả chục cây, gần Phú Mỹ Hưng, vẫn cứ hồ hởi, thoải mái. Cái phòng giao dịch nằm ở vị thế đẹp không thể chê, ngay ngã tư, không bị cây cối che khuất, người qua lại đông đúc. Cả bọn 10 đứa làm xong cái danh sách rồi thì ngồi đợi. Đợi. Chờ đợi. Có bạn Hoà nói đùa rằng, bài học đầu tiên là sự kiên nhẫn. Quá kiên nhẫn...
Đến chi nhánh là 7g30, xong xuôi, về đến phòng giao dịch cũng 8g30. Vậy mà đợi tới gần 10g thì trưởng phòng giao dịch mới về tới, gọi từng người để hỏi thăm. Mình cuối cùng, thấy anh ấy cũng dễ tính, nhưng rồi, nói về đề tài thực tập, ảnh bảo đâu đề tài chung quá, em quay về lại chi nhánh liên hệ. Có vẻ như anh ấy chả thích thú gì đề tài của mình.
Ừ thì nghĩ ra được một đề tài để làm, một mảng để làm cũng đâu dễ. Với lại, tuy là tính mình thích nổi, thích trội thì cũng có, nhưng có đâu tới mức phải có cái tên gây shốc mà nội dung chả có gì để nổi trội chứ. Tính mình xưa nay hay "tuỳ" nữa, anh muốn quăng em làm chỗ nào em làm, rồi em sẽ tuỳ cơ ứng biến mà tìm tòi. Bởi nói thật, đi thực tập, em là tờ giấy trắng, chỗ nào chả có thứ để học.
Về lại chi nhánh, thì anh phụ trách vừa nói chuyện vừa đùa giỡn, chả nghe mình nói câu nào... Một anh khác tới, thì bảo lại, em liên hệ phòng hành chính vào ngày mai. Nhưng trước đó, còn ngồi chờ thêm một tiếng nữa, tới gần 11g. Ngồi chung bàn là một dãy một đám bạn nữ, ngồi không, với một tập tài liệu dày cộp, hỏi tới hỏi lui thì biết là mấy ngày đầu, chỉ được lên đây ngồi, đưa tài liệu cho đọc, rồi thì về, tuần 2 buổi. Thôi, thế thì thà xin xỏ lạy lục quay lại phòng giao dịch, tuy là làm việc cả ngày, 3 ngày một tuần, nhưng dù có sai pha nước pha trà, thì cũng có cái để làm hơn là ngồi không. Mỗi tội, xem chừng, anh trưởng phòng giao dịch kia hết thích mình rồi... You say it best, when you say nothing at all...
Về đến nhà, kịp coi được giải Best Actress. Sandra Bullock, chị này miệt mài mấy chục năm, không được đề cử nào, năm nay lần đầu, giựt luôn... Giải đạo diễn The Hurt Locker, hai anh em nhìn nhau tiếc nuối, đoán chắc là coi như giải Best Picture vuột khỏi tay Avatar rồi.
Đi về, mệt mỏi, chán, nằm ngủ, ý tưởng ý tiếc gì bay hết ráo, vứt hết ráo. Đi mua áo sơmi, cả áo cả quần, một bộ đã gần 500k. Đi thực tập tốn tiền... Cửa sổ phòng, lúc trước nhìn ra sân thượng nhà hàng xóm, rồi nhìn về phía chung cư sáng đèn, nay xây tường lấp kín. Nhớ ngày xưa, nhà chú ấy, còn là trệt, sau xây lên lầu, rồi giờ bỏ sân thượng, xây kín luôn để cho thuê. Cứ như dồn mình hết đường chạy ấy nhỉ.
Đi xem The Devil Wears Prada đây...
0 nhận xét:
Post a Comment