DORAEMON - NGÀY TÔI CHÀO ĐỜI

Friday, February 26, 2010

Doraemon phim ngắn - Ngày tôi chào đời - Boku no umareta hi (ぼくの生まれた日)





Về Manga và Anime Nhật Bản, nó đã đạt đến một đỉnh cao nghệ thuật, nó vừa thoả mãn về nhu cầu giải trí, nhưng cũng vừa có một giá trị nhất định về nhân văn, cũng như nghệ thuật, theo một cách riêng. Vừa vị nghệ thuật, vừa vị nhân sinh. Cái đáng khâm phục, là ở chỗ, một thể loại vốn dĩ dành cho thiếu nhi, nhưng vẫn có một sự đậm nét về văn hóa cũng như về nghệ thuật văn chương - điện ảnh. Người ta có thể thấy trong các tác phẩm, cả truyện tranh cũng như hoạt hoạ, những sự ẩn dụ, những lối tả cảnh ngụ tình, những nét hài dí dỏm, những lời thoại sâu sắc, những khung tranh không thoại nhưng đầy cảm xúc... Và nước Nhật hoàn toàn có một thứ để tự hào, sánh ngang với những nền điện ảnh của Mỹ, Âu Châu, Hàn hay Ấn Độ. Bởi lẽ, đỉnh cao mà nó đạt tới, cũng không phải nhiều tác phẩm cũng có thể đạt tới.





Về Doraemon, câu chuyện thiếu nhi, một trong những truyện tranh đầu tiên đánh dấu sự xâm nhập của truyện tranh Nhật vào Việt Nam, cũng như mở ra một mảng đầu tư mới cho các nhà xuất bản. Tuy bộ truyện đã già, ngay cả với những lứa đầu tiên đọc nó tại Việt, nhưng vẫn hợp với bối cảnh hiện đại. Tuy phần lớn vẫn mang tính thiếu nhi, thể hiện những ước mơ con trẻ, nhưng nó vẫn có một chiều sâu nào đó. Và phải có một lý do nào đó để những cái tên trở thành đáng nhớ, để một câu chuyện sẽ còn được nhấn mạnh về sau. Đó là câu chuyện về những đứa trẻ không hoàn hảo, được khơi niềm ước mơ từ những món bảo bối, rồi từ đó mà học được cách thực hiện mơ ước, học được hạnh phúc từ xung quanh, biết cố gắng, không nản chí, biết giúp đỡ bạn bè, biết yêu thương gia đình... Đó là câu chuyện đượm lời mẹ ru, đượm hình ảnh của bà, đượm tuổi thơ, đượm màu trời và những cánh chim. Một khoảnh khắc nào đó, dường như Nobita không bao giờ lớn, như chúng ta, có chút gì không bao giờ lớn...


Download : Ngày tôi chào đời (nguồn : yumei-sub.tk)

Read more...

PHIM VIỆT

Tuesday, February 23, 2010

Mới đi coi phim về, coi cái bộ phim mà nói cái tên phim ra là bạn hiền của tui – viewer only của tui – sẽ bắt đầu bình phẩm ^^ Những Nụ Hôn Rực Rỡ. Tin tưởng nhỏ em suggest cho phim hay, ấy thế mà… Trừ cái đoạn cuối phim, chơi nhạc bằng chổi, khăn tắm với nấc cụt khá đặc sắc với vài chỗ cũng khá buồn cười, còn lại chán không thể tả. Nhạc hát nghe nhỏ tí, rồi lại bị chen lời thoại lỗ chỗ, thành ra nhiều khi thành nhạc nền cả nửa bài. Khúc cuối, sến cải lương không chịu được, chả trách cái rạp xem chừng độ chục người mà ai nấy cười khúc khích. Đồng thời cũng mới biết cái sức lăng xê của Công Chúa Teen & Ngũ Hổ Tướng nó mạnh đến mức nào. Dân teen đi xem vì có sao teen, người lớn đi xem vì có danh hài. Khai thác sức nổi tiếng của dàn diễn viên, lại trong một phim hài, chắc có lẽ nó hút khách nhất nhì. Ấy là ngó thế thôi, chứ xem có một phim thôi. Mình nghĩ mình còn có thể làm hay hơn…


Phim Việt muốn phát triển, có lẽ trước tiên, thay đổi từ khâu kịch bản. Kịch bản phim Việt từng có những kịch bản rất hay, mà điển hình, tôi thích nhất, có thể kể đến Chiếc Chìa Khoá Vàng. Chuyện kể về hai người yêu nhau, rồi đột nhiên chàng trai nhận được giấy gọi lính, và thế là họ làm vội một đám cưới. Trước ngày đi lính, cả hai chạy khắp nơi để đi tìm một chiếc chìa khóa vàng cho một căn phòng tân hôn hạnh phúc, mà rồi, khi tìm được, thì trời cũng đã sáng… Về phim Bắc thì có Một Ngày Không Bình Thường kể về một ông lính già, giấu tiền trong đôi tất, và giúp đỡ cả đoàn xe khi bị cướp hết tiền. Kịch bản gia cũng không ít người giỏi, nhưng đa phần, có lẽ, chỉ viết kịch hay phim truyền hình. Những năm gần đây, kịch bản tệ đi nhiều. Phim Bắc nhiều phim đi vào lối mòn, cái bệnh xưa nay chưa khỏi. Serie Cảnh Sát Hình Sự không còn gì khác ngoài ma tuý, tham nhũng, gái gú… Đề tài khác cũng xuất hiện khá nhiều là về vùng quê, nói về những nông dân quê mùa hoặc là bị lừa gạt… Phim Nam thì chủ yếu sáng tác kịch bản giật gân, với cái tên giật gân, hoặc, trào lưu mới là mua kịch bản nước ngoài và Việt hoá.


Tôi cũng có nhiều ý tưởng và cũng muốn viết thử một kịch bản. Và khi bắt đầu đi suy nghĩ sâu hơn, tôi chợt nhận ra là viết kịch bản khó, khó hơn cả viết tiểu thuyết. Viết tiểu thuyết, bạn có thể áp đặt cảm nhận riêng vào những trường đoạn miêu tả, rồi có thể, không có lời thoại. Còn viết kịch bản, bạn phải đặt lời thoại, phải soạn lời cho từng người, rồi, nếu bộ phim theo hướng thu hút thị trường, bạn còn phải tìm hiểu thị hiếu. Là một diễn viên, bạn chỉ cần hiểu rõ nhân vật của bạn. Còn là nhà kịch bản, bạn phải đóng mọi vai, bạn phải rõ tính cách mọi vai, điều bạn muốn thể hiện trong vai đó, để không bị thừa. Cá tính của nhân vật là tuỳ từng người diễn viên, tuy nhiên, hoàn cảnh, xuất thân, cái tạo ra cá tính, và cả một phần cá tính lại từ người viết kịch bản viết ra. Có lẽ đó cũng là cái mà nhiều nhà kịch bản Việt Nam thiếu. Tôi nghĩ rằng, họ chú tâm vào việc viết những tình tiết hơn là việc đào sâu về tính cách nhân vật. Tôi có nghe một nhà văn nào nói rằng, người đó đi tạo hình cho các nhân vật của mình, rồi mới viết các thắt nút, không hề nghĩ trước về kết thúc, cứ để suy nghĩ của mình về nhân vật, như nhân vật, đi tìm cách giải quyết. Cảm giác đó thật thú vị và hồi hộp, viết truyện mà giống như bạn cũng đang đọc nó, không hề lường trước chuyện gì sẽ xảy ra…


Mà ngay cả trong Những Nụ Hôn Rực Rỡ, tình tiết của phim cũng còn lủng củng. Vẫn thiếu một trường đoạn, một ca khúc dành cho cặp đôi Quang – Lâm, hay chuyện tình tay ba của Minh Anh, không thì phim cũng đã sâu hơn một chút.

Một điều nữa, là kịch bản nhiều khi bị gò bó trong các rào cản về quyền lực, theo đúng nghĩa đen. Tuy kịch bản về tham nhũng cũng nhiều, nhưng cũng chỉ bình thường, đa phần vì tiền, còn chưa bộ phim nào đào sâu về một ai đó có khả năng thâu tóm quyền lực để thấy tham nhũng nó “toả bóng lớn” thế nào. Những vụ án hình sự om sòm, làm phim xem chắc cũng đáng giật mình, nhưng cũng chẳng ai làm. Một phim Nghề Báo bị các nhà báo chí la lối om sòm rằng là không miêu tả đúng sự thật về một nhà báo. Tôi chỉ thấy, miêu tả đúng tức là một anh nhà báo phải ngoan hiền tốt nết chắc, nếu bộ phim có nói về một nhà báo cẩu thả, quá tin người, bị lừa gạt, thì cũng có sao. Có ai bóng gió về “dựa trên chuyện có thật” đâu mà các anh ấy phải giật mình? Vốn dĩ, điện ảnh nói riêng, và nghệ thuật nói chung, đã có hai xu hướng, vị nghệ thuật, vị nhân sinh, và đôi khi, cường điệu hóa. Thế thì có sao!


Chuyện thứ hai là về diễn viên. Thế hệ điện ảnh gì mà mỗi lần xem phim, chúng ta hỏi nhau là: “Người mẫu nào đấy?”. Không phủ nhận có những người đẹp diễn tốt, tuy cũng xuất thân từ người mẫu, mà tiêu biểu, kể đến Bằng Lăng của Nữ Tướng Cướp. Cũng không thể đổ hết lỗi cho cái gọi là “thị trường hoá”, bởi lẽ, đã có một thời kỳ cũng thị trường hoá hơn bây giờ, chụp giật hơn bây giờ, thời kỳ mà ta vẫn hay gọi là “mì ăn liền” bởi lẽ có những bộ phim quay chỉ vài ngày, thế nhưng, dòng phim ấy, từ đó vẫn có Lý Hùng, Việt Trinh, Lê Công Tuấn Anh, Mỹ Duyên… Mà cứ suy xét chính mình trước. Tôi cũng đã bon chen, theo đúng nghĩa đen, đi thi làm diễn viên. Không thể phủ nhận rằng sắc đẹp, ngoại hình là cần thiết cho nghề diễn, thậm chí phải đến hơn 50% trong mức độ quan trọng, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn được quyền nâng nó lên 90% và giảm khả năng diễn xuất xuống dưới 10%. Người diễn viên là người thể hiện nhân vật, họ toàn quyền quyết định về cá tính nhân vật, miễn sao phù hợp kịch bản. Mục đích của họ là người xem, không thể nói rằng tôi diễn cho chính tôi, tôi diễn cho mình tôi xem, mà phải hướng về người xem, giúp họ hiểu về nhân vật. Nghề diễn cũng không chỉ hiểu về nhân vật của mình là đủ, mà như Ayumi của Mặt Nạ Thuỷ Tinh đã hiểu ra, như mục đích đã nói ở trên, cái chính của nghề diễn là thể hiện cảm xúc, muốn vậy, cần đến kỹ thuật diễn. Cũng đã nói ở trên, bản thân điện ảnh khá cường điệu hóa, do vậy, diễn viên trên phim ảnh, cần nhiều động tác, cử chỉ hơn ngoài đời thực để thể hiện cảm xúc của mình. Một nỗi buồn, thay vì chỉ có một gương mặt mắt sụp xuống, miệng gập nhẹ, thì có thể còn là quay mặt đi, bấm môi, hoặc thậm chí, ngã sụp xuống. Một sự tức giận, thay vì chỉ là la hét om sòm, có thể đơn giản là một sự im lặng, nhưng đôi tay nắm lại run run chẳng hạn. Những biểu cảm có thể rõ ràng, nhưng có thể chỉ cần tinh tế. Tôi từng xem đâu đó, cảnh cô gái quay nhìn mẹ mình với đôi mắt buồn thể hiện mong muốn đi theo người yêu, và người mẹ, nhìn lại, chỉ đơn giản, đôi mắt khép lại một giây rồi mở ra. Không cần phải gật đầu, nhưng đó là sự đồng ý, tuy rằng còn chút miễn cưỡng, nhưng không hối hận…


Nhưng ngoài chuyện diễn xuất được, lại phải là diễn xuất hay, tức là tạo cá tính cho nhân vật. Cá tính của nhân vật sao cho, người ta phân biệt được nhân vật này của mình trong phim này với nhân vật khác của mình trong phim khác. Cá tính cũng là để họ phân biệt được mình với những diễn viên khác. Điều này, cá nhân tôi, thấy phim Nam khá hơn phim Bắc. Tôi quen thuộc với cách cười, đôi mắt của Việt Trinh hay những chút nhăn mặt nhẹ của Mỹ Duyên. Những diễn viên Bắc thì lại rất hay bị lặp lại cách diễn của mình. Điều này, một phần bắt đầu từ việc, kịch bản cũng lặp đi lặp lại chính nhân vật của mình. Đã từng có một bài báo thể hiện niềm mong ước, tất nhiên pha chút hài hước, rằng muốn thấy những bà mẹ trên phim không còn khắc khổ. Bởi lẽ, đúng thật, vai diễn bà mẹ quê, lúc nào cũng có cái gì đó đắng cay, lúc nào cũng già cả, yếu đuối, hay xúc động mà ngất xỉu trước tin không lành… Phần khác, từ việc diễn viên hay nhận được những vai diễn giống nhau. Không như diễn viên nước ngoài, luôn muốn đóng đa dạng vai, để vượt qua những cái bóng của những vai diễn trước đó, lời văn của báo chí nói thế. Phần khác nữa, có lẽ từ việc diễn viên không chịu thay đổi mình. Tôi thiết nghĩ, làm diễn viên cũng cần một cá tính mạnh, để thay đổi mình thường xuyên.


Quay phim là một mảng mà tôi để ý gần đây. Cảnh ở Việt Nam không xấu, có nhiều khung cảnh rất đẹp, rất lãng mạn, thậm chí, mang nhiều ý nghĩa. Tại sao những nhà nhiếp ảnh có thể chụp được những góc ảnh đẹp, còn nhà quay phim lại không? Xem Những Nụ Hôn Rực Rỡ, tôi tự thấy nhà quay phim còn yếu tay. Không có sự nhấn nhá vào những diễn viên chính, ví dụ như cảnh của Phương Thanh quay lại làm ca sỹ, không có một khung hình nào quay trực diện một mình Phương Thanh để làm nổi bật chị. Những cảnh quay thường xa, ít khi quay gần, để thể hiện gương mặt, hay là vì có quay thì diễn viên cũng không thể hiện được gì? Một phần cũng vì các nhà quay phim chưa có đạo cụ để thực hiện những cảnh quay chuyển động. Tôi vẫn nhớ về Người Đẹp Tây Đô hay Đất Phương Nam có những cảnh quay rất đẹp đấy chứ…


Phần âm thanh trong phim vẫn còn thiếu, đặc biệt là âm thanh cuộc sống. Xem phim nước ngoài (nước ngoài ở đây là Mỹ, thông cảm, Tây hoá) tôi thấy ít khi có những cảnh phim không tiếng động, chủ yếu là những cảnh cần thể hiện sự vắng lặng, cô đơn hoặc gây cảm giác của những bộ phim hồi hộp. Không nhất thiết là phải bật nhạc suốt, nhưng một cảnh quay ngoài biển sẽ tuyệt hơn nếu có âm thanh của sóng, của gió, của một vài con hải âu thay vì chỉ có thoại. Có lẽ chăng, các nhà làm phim cần xem nhiều truyện tranh Nhật hơn, để thấy trình độ tả cảnh ngụ tình của họ. Và cần thêm nhiều những cảnh như thế trong phim Việt. Một cuốn sách tôi đọc khi thi vào trường điện ảnh nói rằng, điện ảnh Việt phát triển khác với thế giới đó là bỏ qua giai đoạn phim câm, do vậy, điện ảnh Việt yếu về việc sử dụng hình ảnh, công cụ chủ yếu của thời kỳ phim câm. Tuy vậy, muộn vẫn còn hơn không, học muộn nhưng vẫn có chút ích…


Về đạo diễn, có một nhà phê bình lại nói rằng, đạo diễn Việt khá hiền, ít nghiêm khắc. Tôi thì không bình luận nhiều, vì vai trò của đạo diễn còn hiểu mơ hồ lắm. Đại khái, họ là sếp. Nếu họ không thích bộ phim mình làm, thì sao có thể mong muốn người khác thích?


Phim Việt, không phải vô vọng, mà cần thay đổi, thay đổi trước hết từ kịch bản. Nhưng chính người xem cũng phải thay đổi, bởi lẽ chừng nào họ còn thấy được với những phim bình bình, thì lúc đó, phim vẫn còn bình bình.


Tin vui: Sau một ngày hôm qua chán chường tuyệt vọng, hôm nay tìm được ý tưởng mới, như ánh sáng cuối đường hầm…

Read more...

PHIM TẾT

Wednesday, February 17, 2010

Viết nhanh mấy dòng, rồi thì còn đi xem phim tiếp đây.

Đã qua ngày mnùng 4 Tết, nhanh chóng vánh, như cái kiểu Nobits bảo: "Xuân đang tới tức là xuân đang đi". Chỉ mới có hôm qua là đi chúc Tết, còn thì đa phần ngồi nhà. Ngồi nhà, và xem phim.

Tết này, xem được nhiều phim hay, chủ yếu là vì Star Movies và HBO dành cả tháng để chiếu "Oscar Fever". Trước Tết, xem được The Reader, hụt mất The Boy in Striped Pajamas. Đêm 30 bật What's Eating Gilbert Grape lên xem mà thích vô cùng. Quantum of Solace không phụ đề nên xem cũng như không. Chiều mồng 2 Tết, ngồi nhà, giữa 1g trưa, hoài cổ, bật xem Breakfast at Tiffany's. Inu Yasha vẫn xem đều đều. HTV3 chiếu lại Adventures of Sinbad (đang chờ 4g đi xem đây) Down xong Mùa Đu Đủ Xanh, chẳng biết chừng nào coi, phát hiện ra He's Just Not That Into You hôm nọ down là cái bản gì mà chỉ có 1 tiếng đồng hồ! (Phim này mãi chưa coi, lúc thì down nhầm bản hardsub tiếng gì đấy, lúc down được bản gì đâu âm thanh như thì thầm!)

Nick & Norah's Infinite Playlist hay khỏi chê, xem mấy phim về rock thế này (kiểu của Almost Famous) tâm hồn có cứ phiêu du thế nào, cuộc sống nó cứ thú vị thế nào. Lang thang một đêm ròng đi tìm một buổi biểu diễn bí mật, nó là thể hiện của một đam mê, nó là cách để con người ta gặp những người cùng sở thích, là cách chúng ta giải trí (mọi người đều có quyền giải trí) cách chúng ta tiệc tùng, ồn ào, bụi bặm... Tuy rằng rock không phải cái nhạc tôi mê, nhưng phải công nhận, hiếm có âm nhạc nào đậm đam mê nồng nàn như rock, khi thì nó ồn ào, mà theo những nhận định của những người già, thì là thứ tiếng động ầm ĩ, la hét, gào thét chứ không phải âm nhạc, nhưng đồng thời, bỏ bớt tiếng trống, dồn vào một guitar, vẫn có thể có những bản tình ca du mục hay vô cùng. Có lẽ acoustic bắt đầu cũng từ rock, hát acoustic hay nhất vẫn phải là những bài rock ballad.

Nói chung là xem xong phim mà muốn làm cái gì đó cho đời mình, muốn cái thành phố này cũng không ngủ để có một đêm lang thang vô nhà như thế cho khuây khỏa.

Mới coi xong Julie & Julia. Meryl Streep giành thêm đề cử lần thứ 16 rồi, phải xem xem thế nào. Với lại, phim kiểu "based on a true story" (phim này thì còn là based on two true stories) thì coi cũng thích, bởi lẽ nó không phải là một fictional work, coi phim mà không đoán được diễn biến (cuộc đời mà) chính vì thế mà thú vị. Tất nhiên là trừ một vài phim theo kiểu biography thì chán không chịu được. Nói vắn tắt thế này, Julia dạy Julie cách nấu ăn, cách thay đổi cuộc đời nhàm chán, cách giải quyết vấn đề cuộc sống ban ngày làm một công việc đầy buồn khổ ở tổng đài và sống với một đam mê nho nhỏ là nấu ăn, thì xem Julie tôi cũng học được những điều gần như thế. Có lẽ tôi cũng phải thay đổi cái cách viết tuỳ hứng, tìm cách tạo cảm hứng để có khả năng viết blog khi rảnh rỗi, và sắp xếp thời gian hợp lý hơn. Tôi cứ hay bỏ hết việc, mỗi khi có cảm hứng viết blog, cái này là không được. Hoặc là tôi cũng sẽ okay với việc làm ban ngày và đam mê ban đêm. Hoặc là tôi cũng sẽ tìm cái gì để làm 365 ngày như Julie (chắc là bắt đầu bằng việc viết lách lại những dự án điện ảnh - trong ảo tưởng - của mình. Nhưng nấu ăn là một chuyện, viết một câu chuyện fiction lại là khác. Nấu ăn, bạn chỉ việc ra chợ, mua nguyên liệu, bỏ hết vào bếp, và đóng cửa là có thể. Còn như những dự án, tôi sẽ phải tìm hiểu rất nhiều...)

Tóm lại là, không thể tưởng tượng được, ngày hôm qua, mình đã gần như chắc chắn là tương lai mù mịt vô cùng, cảm nhận rõ ràng một cảm giác không muốn quay trở lại sau Tết, thì hôm nay, không hoàn toàn, nhưng cũng khá hơn chút. Đời mà, lúc nào chả mệt, nhất là với một thằng xem rất nhiều phim Tây, nhiễm khá nhiều từ nó, lại đang ở trong một xã hội gò bó đủ kiểu của phương Đông...

Read more...

NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Friday, February 12, 2010

Lúc này là nửa đêm, khoảng giữa ngày 28 và 29 Tết. Tôi ngồi một mình với chú chó, thức canh mẻ bánh chưng. Đây là lần đầu tôi canh một mình, không kể những năm còn nhỏ cũng đòi thức, mà rồi cuối cùng cũng ngủ mất… Cũng là chiều nay, lần đầu tôi gói những cái bánh chưng, vun vun, vén vén, rải cho đều mặt gạo. Chật vật nhất cái khâu buộc lạt, buộc cứ lỏng hoài. Sau cái lần dẫn đoàn hồi AIG, tự dưng rất muốn học cách làm bánh chưng, để mà mai mốt, lại có dịp dẫn ai đấy tham quan Sài Gòn, ngoài việc kể lể những điều vụn vặt tôi biết và nhớ về thành phố, thi thoảng lại kể họ nghe cách làm bánh chưng… Cái tôi tò mò từ nhỏ, vẫn là gói thế nào, để mà bỏ cả cái bánh ngập trong nước vẫn không hỏng…

Những ngày giáp Tết nôn nao. Tuy là hỏi han vài bạn bè, cũng chả mấy đứa (như thường lệ) than bảo rằng không thấy không khí Tết. Quả thật, từ dạo mấy năm nay, đi loanh quanh phố phường, đã ít hơn những nhà mua những chậu cảnh, mà nhất là những chậu quất to khủng khiếp. Đã ít hơn những màu đỏ, lại càng ít hơn những màu khói từ những mẻ bánh chưng. Đi chúc Tết, dĩa bánh mứt cũng khiêm tốn hơn trước, đa phần toàn kẹo, không còn đủ màu sắc như xưa mà hồi nhỏ vẫn thường khoái đi chúc Tết là vì thế (phần cũng là vì an toàn thực phẩm ít nhiều) Tôi vẫn thích nghe pháo Tết, dù hồi nhỏ cứ sợ. Nhưng mà, 28, 29 vẫn chưa phải là Tết. Ở nhà, mẹ vẫn chưa đi mua ngũ quả (mà thường thì phải đến cửu, thập quả cơ) rồi thì tôi ngồi cặm cụi bày ngũ quả, cắm hoa, trang trí. Thuở nhỏ, còn cắt chim, xếp hoa, tập hợp thiệp rồi treo đầy cây mai. Chắc là ngày mai sẽ lôi nhỏ em đi làm. Rồi thì mỗi năm, mẹ đều mua những chậu hoa mới để chưng, năm thì hướng dương, năm thì địa lan, phần lớn (và chắc là cả năm nay) là mào gà. Mẹ cũng ngồi cặm cụi từ độ cuối năm ngoái, thêu thùa mấy bức tranh, nào là Phúc – Lộc – Thọ, nào là tứ bình Đào – Lan – Cúc – Trúc…

Tuy là bạn bè cứ than, vì rằng đã lớn. Tuy nhiên, năm nay, tôi háo hức đón năm mới hơn hẳn, ít nhất là hơn năm ngoái. Có lẽ vì năm qua xui xẻo quá. Hay vì, tự dưng bất chợt nhận ra là, mình cần tâm hồn tươi mát. Căn phòng của tôi nằm xuôi hướng gió, bao năm đều bụi bặm, cũng cần một sự tươi mát, rửa ráy… Thế là độ mấy ngày trước, dọn dẹp đủ chuyện, vứt đi đủ thứ, tuy là vẫn còn bề bộn (thói quen hay giữ lại mấy thứ lỉnh kỉnh) nhưng cũng tạm ổn. Trưa hôm qua thì ngồi rửa lá chuối. Sáng nay, 10g sáng, giang nắng rửa lá dong, rồi thì chiều gói bánh.

Nhà năm nay, có đến hai cây mai, một cây nở kha khá rồi, độ 30 Tết chắc nở hết. Một cây thì có cái dáng xuôi xuôi mà nhỏ em bảo “Cuốn theo chiều gió” thì chắc chừng đến mồng 1, mồng 2. Gắn thêm con chuồn chuồn lên nữa. Dĩa bánh mứt của nhà năm nay có nho khô, kẹo dừa, mứt gừng, mứt bí và kẹo vừng. Nho khô mứt bí cho trẻ nhóc, mứt gừng kẹo vừng cho người lớn hay thích ăn. Hạt bí vẫn có như mọi năm. À quên mất, còn chưa bảo mẹ lấy nước ngọt về…

Cứ suy nghĩ thế này. Không thấy không khí Tết, thì tự làm ra không khí, và rồi sẽ thấy Tết…

(Đi coi mẻ bánh cái đã)

Bữa hôm đi cắt tóc, anh chủ tiệm hỏi Tết năm nay có đi chơi không. Mình là phản đối kịch liệt chuyện đi chơi dịp Tết, ngay cả về quê nữa. Bởi lẽ, cả nhà coi như định cư trong Nam, bạn bè, công việc, đủ chuyện đều ở trong này. Tết sum vầy gia đình, thăm bạn bè, hàng xóm. Về quê, chắc ngồi nhà suốt mất (Ý là ba mẹ thì cũng có chỗ đi, còn mình ngồi nhà)

Buồn nhất của Tết là chương trình tivi. Hồi còn nhỏ (chuyện gì cũng quy toạ độ về “hồi còn nhỏ…”!!) Mỗi tối 30 Tết, là đài thành phố có Táo quân, thường là chuyện Ngọc Hoàng vi hành hạ giới. Mấy năm nay, chán hơn hẳn, quanh đi quẩn lại chuyện quan tham, chán quá. Táo VTV vui hơn chút, tuy cũng nhảm nhảm vài chỗ. Hồi xưa, chương trình tivi Tết là đặc biệt, lịch chiếu hầu như khác hẳn ngày thường, hay có kịch thiếu nhi, mà nhớ nhất là kịch về chúa đông, chúa xuân của Quốc Thảo, Phương Linh. Chương trình hầu như chỉ có kịch, phim, ca nhạc. Phim truyền hình gì là ngưng chiếu cả. Thế cho nên, đầu Tết là lục các báo, xem báo nào có lịch chiếu Tết thì cắt ra để xem. Còn bây giờ thì… vẫn đều đều mọi ngày.

Năm nay pháo hoa không biết bắn ở đâu, mọi năm đều đi xem, kiểu như gọi là đón Tết với những người không quen biết, chen chúc ngoài bến Bạch Đằng. Độ những ngày ông Táo, thắp nhang, cầu nguyện. Xem bói thì thấy bảo, cuối tuần sẽ nhận được những gì xứng đáng. Đang chờ đợi đây…

Thích nhất nghe mấy bài hát xuân vào đúng dịp này, chứ trong năm, nghe chán lắm. Cái bài gì “Xuân đã đến rồi, reo giắc ngàn hồn hoa xuống đời…” là hay bắt gặp nhất. Cá nhân thì thích nhất Lời Tỏ Tình Của Mùa Xuân”, tuy rằng nhạc nó không rộn ràng kiểu xuân. Bài hát nghe như một chàng lãng tử vác guitar ra phố hát, và mọi người tấp nập qua lại mua sắm, chỉ để lại một mình anh chàng cứ đứng hát. Chỉ mùa xuân nghe anh hát, còn em nghe mùa xuân tỏ tình… Bài thứ hai là Mùa Xuân Của Em, một bài hát thiếu nhi. Bài hát thiếu nhi, thì lúc nào cũng thích. Nghe để nhớ lại. Bài Mùa Xuân Ơi Mùa Xuân của Mỹ Tâm, mà phải đúng cái clip đó cơ, thì nghe rất sôi động, đúng kiểu không khí xuân, mỗi lần xem đều thấy rạo rực vô cùng…

(Đi xem mẻ bánh lần nữa)

Những ngày giáp Tết năm nay, chả đọc thêm được cuốn tiểu thuyết nào, toàn ngồi đọc Inu Yasha. Hết bộ rồi, đọc hay quá. Mê đắm tới mức mấy đêm mơ cũng toàn thấy Inu. Star Movies chiếu toàn phim hay, hết Blood Diamond, rồi Slumdog Millionaire, hôm nọ có The Reader, sáng nay có The Boy in the Striped Pajamas mà không coi được… Chắc lát nữa, ngồi canh bánh, rồi thì cũng mở phim ra coi. Nên chọn Breakfast at Tiffany’s hay là What’s Eating Gilbert Grape (có thần tượng Leo DiCaprio ^^) đây nhỉ?

Những ngày giáp Tết, chúc cho không khí Tết của mình tự tạo ra ít nhất cũng lan đi vài nơi. Chúc cho dân tình mau mau yêu đương, để cho tôi ghen tị. Chúc một vài cặp đã đám cưới mà tôi biết mau có tin vui. Chúc dân xa xứ được gần nhà, hay ít ra, có chút hơi Tết ở nhà. Chúc ba mẹ mạnh khoẻ. Chúc nhỏ em vào cấp ba an toàn. Chúc Haiti sớm vực dậy. Chúc thế gian bình yên và hạnh phúc. Tôi luôn chúc mọi người từ “hạnh phúc”, không phải là “tài lỗc”, không phải “vui vẻ”, không phải “mạnh khoẻ” mà phải luôn là “hạnh phúc”.

P.S. Đợi qua Tết để cài Windows 7 ^^

Read more...

CÙNG ĂN NHÉ, ĐỒNG NGHIỆP!

Tuesday, February 2, 2010








Read more...

JUST WALK AWAY

Monday, February 1, 2010

(Một tình ca buồn như vậy thì không nên post lên vào ngày 14-02. Vì rằng, phải vui với đời chứ)

Một ngày lâu lắm, từ cái thời mà chưa mua CD ngập như bây giờ, cái thời mà nghe nhạc thì mỗi ca sỹ chỉ biết vài bài đại khái, cái thời còn chưa nhận ra mặt Madonna trên các trang báo, có thấy một tuyển tập của Celine Dion gồm hai CD. Bìa đĩa là hình một tấm hình của Celine, trắng đen, nhìn sơ qua thì mang mác một màu xám nhẹ. Tôi thấy bìa CD ấy rất đẹp, và ngó qua cái list, vì là tuyển tập, nên hầu như toàn những bài đáng nghe, tuy vậy, cái thời ấy, biết được độ năm bài trong toàn list. Sau này thì được biết là đó không phải CD thu trong studio của Celine, mà chỉ là một tuyển tập của một nhóm nào đấy lọc ra, ghi thành CD mà thôi…

Nhưng đó là cái đĩa đầu tiên tôi nghe của Celine. Và cũng là cái đĩa tôi thích nhất, cái đĩa tôi muốn lấy ra nghe nhất khi cần đến nhạc Celine. Thời đó chưa có MP3, chỉ có một cái máy discman hàng tạm gọi là dỏm, và vì chỉ mới có vài ba cái đĩa nên cái đĩa ấy luôn được nghe nhiều. Hiện tại bây giờ, thì có lẽ trầy xuớc, hư hỏng lắm rồi. Thuở đó, có những buổi tối, khi mà sáng hôm sau không phải dậy sớm, thì khi đi ngủ, có lúc lại đeo tai nghe vào, bật Celine, vừa nghe vừa chìm vào giấc ngủ…

Thuở ấy, mua CD số 2 trước, sau đó mới tìm mua được CD số 1. Bài đầu tiên của đĩa thứ hai, là Just Walk Away. Đó là lần đầu tiên tôi nghe bài hát này. Mê từ lần đầu, tuy rằng, nói cho cùng, thì cũng ít người biết tới và ít khi được đưa vào những collection của Celine. Cái âm nhạc từ bài hát nghe du dương mà buồn không thể tả. Tôi tưởng tượng một video clip trong ánh nến mập mờ, khi mà người diễn viên thì thấy nửa gương mặt trong ánh sáng. Bối cảnh là một mansion cũ kỹ, đúng kiểu mà tôi vẫn hay thấy trong các phim, nghĩa là, đượm màu vàng vàng cam cam của ánh nến, những hành lang rộng, những khung cửa sổ to đón nắng, và những căn phòng ít đồ đạc. Những đồ gỗ chạm khắc kỹ lưỡng. Những khoảng không gian trống vắng. Những thiếu nữ với những chiếc đầm lượt là.

Nhạc của Celine là vậy, luôn có một không gian như vậy, hay ít nhất là những bài hát của cô vào thập niên 90 là vậy. Sau này, kể từ hồi A New Day Has Come và One Heart, tự dưng thấy không khí ấy dần dần ít đi, nên cũng ít nghe những CD sau này.

Người ta hay nhắc đến một Celine đài các của My Heart Will Go On. Nhưng tôi thích một Celine có gì đó điệu đà, như kiểu quý tộc xưa, một Celine qua những Just Walk Away, It’s All Coming Back to Me Now hay The Power of Love, Beauty and the Beast và All the Way.

Khi đang viết trang blog này, thì không hiểu sao, cảm nhận Just Walk Away không được sâu cho lắm, hay ít nhất tôi cảm thấy thế. Nhưng chẳng phải, khi cảm nhận được bài này sâu, thì có nghĩa là lúc đó tôi đang đau đớn vì tình sao? Tình yêu có nhất thiết phải đi cùng với những nỗi buồn, mất mát hay đau khổ? Một mối tình cứ trôi qua lặng lẽ, không gặp một trở ngại gì, liệu có đảm bảo là sẽ giữ mãi ngàn năm? Hay như có người lại nói, chút sóng gió cho đỡ nhàm? Hay kiểu như, phải đến lúc buồn nặng lòng, nước mắt nhói vào tim thì mới hay mình đã yêu tha thiết đến mức nào?

Vậy tại sao cặp tình nhân của bộ phim Prime lại chia tay? Và cả cặp tình nhân của Sweet November? Dù là ai cũng biết họ yêu nhau thật lòng? Yêu là duyên, còn chuyện sau đó là số phận? Mẹ của Mary trong The Women có nói đại khái thế này: Sao phải vứt bỏ tình yêu, chẳng phải tìm được đã là khó khăn lắm rồi sao?

Cơ bản là mình vẫn chưa biết yêu, chưa lần nào yêu. Có khi là những cơn say nắng. Hoặc có khi tưởng yêu, thì chỉ đơn giản là muốn trở thành một ai đó đặc biệt (someone special) không rõ liệu như thế đã là yêu? Yêu tuy ích kỷ, nhưng có lẽ, cũng sẽ hy sinh và chịu đựng nhiều lắm…

Tình nhân ơi, cứ yêu đi. Không nhất thiết đòi hỏi một tình yêu đáp lại. Cứ hãy yêu đi đã, vì nhận ra mình yêu một người, hẳn là một cảm giác tuyệt vời…

I know I never loved this way before
And no one else has loved me more

With you I've laughed and cried, I have lived and died
What I wouldn't do just to be with you


I know I must forget you to go on
I can't hold back my tears too long
Though life won't be the same, I've got to take the blame
And find the strength I need to let you go


Just walk away, just say goodbye
Don't turn around now you may see me cry
I mustn't fall apart, or show my broken heart
Or the love I feel for you


So walk away, and close the door
And let my life be as it was before
And I'll never never know, just how I let you go
But there's nothing left to say
Just walk away…


There'll never be a moment I'll regret
I've loved you since the day we met

For all the love you gave, and all the love we made
I know I've got to find the strength to say


Just walk away, just say goodbye
Don't turn around now you may see me cry
I mustn't fall apart, or show my broken heart
Or the love I feel for you


So walk away, and close the door
And let my life be as it was before
And I'll never never know, just how I let you go
But there's nothing left to say
Just walk away…


(Em biết em chưa từng yêu như thế này trước đây. Và em biết chưa có ai yêu em nhiều như thế. Với anh, em cười rồi khóc, em như sống lại rồi chết đi. Chỉ có một điều em không làm, là ở lại bên anh. Sẽ không có phút giây nào để hối hận. Em yêu anh từ ngày ta gặp nhau. Và với những tình yêu anh đã dành cho em, em biết rằng mình sẽ cần nhiều hơn can đảm, để nói. Xin hãy bước đi, nói lời chia tay. Đừng quay đầu nhìn lại, vì anh sẽ thấy em khóc. Em không được mềm lòng, hay để anh thấy trái tim em, hay tình yêu mà em dành cho anh. Hãy cứ bước đi, và khép cánh cửa của em lại. Rồi để cuộc đời em quay về như khi xưa. Rồi thì em cũng sẽ không biết, có cách nào để quên được anh. Nhưng không còn gì để nói…)





Nghe tựa như một tình yêu bị cấm đoán. Nghe như dằn lòng mà chia tay, như nhân vật của Anne Hathaway nói với James McAvoy trong Becoming Jane… Nghe như cô bé Maya khóc bên thung lũng hoa anh đào, hay Kagome khóc bên cây thần trăm tuổi. Vì một cớ gì mà phải chia tay, mà phải giả vờ nói rằng không yêu nhau, mà phải vội vàng bỏ chạy để khỏi dùng dằng thêm nữa. Cảm xúc và lý trí, yêu nhưng vẫn còn cuộc đời, duyên nhưng vẫn còn số phận…

Read more...

There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP