NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Friday, February 12, 2010

Lúc này là nửa đêm, khoảng giữa ngày 28 và 29 Tết. Tôi ngồi một mình với chú chó, thức canh mẻ bánh chưng. Đây là lần đầu tôi canh một mình, không kể những năm còn nhỏ cũng đòi thức, mà rồi cuối cùng cũng ngủ mất… Cũng là chiều nay, lần đầu tôi gói những cái bánh chưng, vun vun, vén vén, rải cho đều mặt gạo. Chật vật nhất cái khâu buộc lạt, buộc cứ lỏng hoài. Sau cái lần dẫn đoàn hồi AIG, tự dưng rất muốn học cách làm bánh chưng, để mà mai mốt, lại có dịp dẫn ai đấy tham quan Sài Gòn, ngoài việc kể lể những điều vụn vặt tôi biết và nhớ về thành phố, thi thoảng lại kể họ nghe cách làm bánh chưng… Cái tôi tò mò từ nhỏ, vẫn là gói thế nào, để mà bỏ cả cái bánh ngập trong nước vẫn không hỏng…

Những ngày giáp Tết nôn nao. Tuy là hỏi han vài bạn bè, cũng chả mấy đứa (như thường lệ) than bảo rằng không thấy không khí Tết. Quả thật, từ dạo mấy năm nay, đi loanh quanh phố phường, đã ít hơn những nhà mua những chậu cảnh, mà nhất là những chậu quất to khủng khiếp. Đã ít hơn những màu đỏ, lại càng ít hơn những màu khói từ những mẻ bánh chưng. Đi chúc Tết, dĩa bánh mứt cũng khiêm tốn hơn trước, đa phần toàn kẹo, không còn đủ màu sắc như xưa mà hồi nhỏ vẫn thường khoái đi chúc Tết là vì thế (phần cũng là vì an toàn thực phẩm ít nhiều) Tôi vẫn thích nghe pháo Tết, dù hồi nhỏ cứ sợ. Nhưng mà, 28, 29 vẫn chưa phải là Tết. Ở nhà, mẹ vẫn chưa đi mua ngũ quả (mà thường thì phải đến cửu, thập quả cơ) rồi thì tôi ngồi cặm cụi bày ngũ quả, cắm hoa, trang trí. Thuở nhỏ, còn cắt chim, xếp hoa, tập hợp thiệp rồi treo đầy cây mai. Chắc là ngày mai sẽ lôi nhỏ em đi làm. Rồi thì mỗi năm, mẹ đều mua những chậu hoa mới để chưng, năm thì hướng dương, năm thì địa lan, phần lớn (và chắc là cả năm nay) là mào gà. Mẹ cũng ngồi cặm cụi từ độ cuối năm ngoái, thêu thùa mấy bức tranh, nào là Phúc – Lộc – Thọ, nào là tứ bình Đào – Lan – Cúc – Trúc…

Tuy là bạn bè cứ than, vì rằng đã lớn. Tuy nhiên, năm nay, tôi háo hức đón năm mới hơn hẳn, ít nhất là hơn năm ngoái. Có lẽ vì năm qua xui xẻo quá. Hay vì, tự dưng bất chợt nhận ra là, mình cần tâm hồn tươi mát. Căn phòng của tôi nằm xuôi hướng gió, bao năm đều bụi bặm, cũng cần một sự tươi mát, rửa ráy… Thế là độ mấy ngày trước, dọn dẹp đủ chuyện, vứt đi đủ thứ, tuy là vẫn còn bề bộn (thói quen hay giữ lại mấy thứ lỉnh kỉnh) nhưng cũng tạm ổn. Trưa hôm qua thì ngồi rửa lá chuối. Sáng nay, 10g sáng, giang nắng rửa lá dong, rồi thì chiều gói bánh.

Nhà năm nay, có đến hai cây mai, một cây nở kha khá rồi, độ 30 Tết chắc nở hết. Một cây thì có cái dáng xuôi xuôi mà nhỏ em bảo “Cuốn theo chiều gió” thì chắc chừng đến mồng 1, mồng 2. Gắn thêm con chuồn chuồn lên nữa. Dĩa bánh mứt của nhà năm nay có nho khô, kẹo dừa, mứt gừng, mứt bí và kẹo vừng. Nho khô mứt bí cho trẻ nhóc, mứt gừng kẹo vừng cho người lớn hay thích ăn. Hạt bí vẫn có như mọi năm. À quên mất, còn chưa bảo mẹ lấy nước ngọt về…

Cứ suy nghĩ thế này. Không thấy không khí Tết, thì tự làm ra không khí, và rồi sẽ thấy Tết…

(Đi coi mẻ bánh cái đã)

Bữa hôm đi cắt tóc, anh chủ tiệm hỏi Tết năm nay có đi chơi không. Mình là phản đối kịch liệt chuyện đi chơi dịp Tết, ngay cả về quê nữa. Bởi lẽ, cả nhà coi như định cư trong Nam, bạn bè, công việc, đủ chuyện đều ở trong này. Tết sum vầy gia đình, thăm bạn bè, hàng xóm. Về quê, chắc ngồi nhà suốt mất (Ý là ba mẹ thì cũng có chỗ đi, còn mình ngồi nhà)

Buồn nhất của Tết là chương trình tivi. Hồi còn nhỏ (chuyện gì cũng quy toạ độ về “hồi còn nhỏ…”!!) Mỗi tối 30 Tết, là đài thành phố có Táo quân, thường là chuyện Ngọc Hoàng vi hành hạ giới. Mấy năm nay, chán hơn hẳn, quanh đi quẩn lại chuyện quan tham, chán quá. Táo VTV vui hơn chút, tuy cũng nhảm nhảm vài chỗ. Hồi xưa, chương trình tivi Tết là đặc biệt, lịch chiếu hầu như khác hẳn ngày thường, hay có kịch thiếu nhi, mà nhớ nhất là kịch về chúa đông, chúa xuân của Quốc Thảo, Phương Linh. Chương trình hầu như chỉ có kịch, phim, ca nhạc. Phim truyền hình gì là ngưng chiếu cả. Thế cho nên, đầu Tết là lục các báo, xem báo nào có lịch chiếu Tết thì cắt ra để xem. Còn bây giờ thì… vẫn đều đều mọi ngày.

Năm nay pháo hoa không biết bắn ở đâu, mọi năm đều đi xem, kiểu như gọi là đón Tết với những người không quen biết, chen chúc ngoài bến Bạch Đằng. Độ những ngày ông Táo, thắp nhang, cầu nguyện. Xem bói thì thấy bảo, cuối tuần sẽ nhận được những gì xứng đáng. Đang chờ đợi đây…

Thích nhất nghe mấy bài hát xuân vào đúng dịp này, chứ trong năm, nghe chán lắm. Cái bài gì “Xuân đã đến rồi, reo giắc ngàn hồn hoa xuống đời…” là hay bắt gặp nhất. Cá nhân thì thích nhất Lời Tỏ Tình Của Mùa Xuân”, tuy rằng nhạc nó không rộn ràng kiểu xuân. Bài hát nghe như một chàng lãng tử vác guitar ra phố hát, và mọi người tấp nập qua lại mua sắm, chỉ để lại một mình anh chàng cứ đứng hát. Chỉ mùa xuân nghe anh hát, còn em nghe mùa xuân tỏ tình… Bài thứ hai là Mùa Xuân Của Em, một bài hát thiếu nhi. Bài hát thiếu nhi, thì lúc nào cũng thích. Nghe để nhớ lại. Bài Mùa Xuân Ơi Mùa Xuân của Mỹ Tâm, mà phải đúng cái clip đó cơ, thì nghe rất sôi động, đúng kiểu không khí xuân, mỗi lần xem đều thấy rạo rực vô cùng…

(Đi xem mẻ bánh lần nữa)

Những ngày giáp Tết năm nay, chả đọc thêm được cuốn tiểu thuyết nào, toàn ngồi đọc Inu Yasha. Hết bộ rồi, đọc hay quá. Mê đắm tới mức mấy đêm mơ cũng toàn thấy Inu. Star Movies chiếu toàn phim hay, hết Blood Diamond, rồi Slumdog Millionaire, hôm nọ có The Reader, sáng nay có The Boy in the Striped Pajamas mà không coi được… Chắc lát nữa, ngồi canh bánh, rồi thì cũng mở phim ra coi. Nên chọn Breakfast at Tiffany’s hay là What’s Eating Gilbert Grape (có thần tượng Leo DiCaprio ^^) đây nhỉ?

Những ngày giáp Tết, chúc cho không khí Tết của mình tự tạo ra ít nhất cũng lan đi vài nơi. Chúc cho dân tình mau mau yêu đương, để cho tôi ghen tị. Chúc một vài cặp đã đám cưới mà tôi biết mau có tin vui. Chúc dân xa xứ được gần nhà, hay ít ra, có chút hơi Tết ở nhà. Chúc ba mẹ mạnh khoẻ. Chúc nhỏ em vào cấp ba an toàn. Chúc Haiti sớm vực dậy. Chúc thế gian bình yên và hạnh phúc. Tôi luôn chúc mọi người từ “hạnh phúc”, không phải là “tài lỗc”, không phải “vui vẻ”, không phải “mạnh khoẻ” mà phải luôn là “hạnh phúc”.

P.S. Đợi qua Tết để cài Windows 7 ^^

1 nhận xét:

lavy,  Friday, February 12, 2010 1:01:00 PM  

I like it like it. Hehe.

Post a Comment


There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP