PHIM TẾT
Wednesday, February 17, 2010
Viết nhanh mấy dòng, rồi thì còn đi xem phim tiếp đây.
Đã qua ngày mnùng 4 Tết, nhanh chóng vánh, như cái kiểu Nobits bảo: "Xuân đang tới tức là xuân đang đi". Chỉ mới có hôm qua là đi chúc Tết, còn thì đa phần ngồi nhà. Ngồi nhà, và xem phim.
Tết này, xem được nhiều phim hay, chủ yếu là vì Star Movies và HBO dành cả tháng để chiếu "Oscar Fever". Trước Tết, xem được The Reader, hụt mất The Boy in Striped Pajamas. Đêm 30 bật What's Eating Gilbert Grape lên xem mà thích vô cùng. Quantum of Solace không phụ đề nên xem cũng như không. Chiều mồng 2 Tết, ngồi nhà, giữa 1g trưa, hoài cổ, bật xem Breakfast at Tiffany's. Inu Yasha vẫn xem đều đều. HTV3 chiếu lại Adventures of Sinbad (đang chờ 4g đi xem đây) Down xong Mùa Đu Đủ Xanh, chẳng biết chừng nào coi, phát hiện ra He's Just Not That Into You hôm nọ down là cái bản gì mà chỉ có 1 tiếng đồng hồ! (Phim này mãi chưa coi, lúc thì down nhầm bản hardsub tiếng gì đấy, lúc down được bản gì đâu âm thanh như thì thầm!)
Nick & Norah's Infinite Playlist hay khỏi chê, xem mấy phim về rock thế này (kiểu của Almost Famous) tâm hồn có cứ phiêu du thế nào, cuộc sống nó cứ thú vị thế nào. Lang thang một đêm ròng đi tìm một buổi biểu diễn bí mật, nó là thể hiện của một đam mê, nó là cách để con người ta gặp những người cùng sở thích, là cách chúng ta giải trí (mọi người đều có quyền giải trí) cách chúng ta tiệc tùng, ồn ào, bụi bặm... Tuy rằng rock không phải cái nhạc tôi mê, nhưng phải công nhận, hiếm có âm nhạc nào đậm đam mê nồng nàn như rock, khi thì nó ồn ào, mà theo những nhận định của những người già, thì là thứ tiếng động ầm ĩ, la hét, gào thét chứ không phải âm nhạc, nhưng đồng thời, bỏ bớt tiếng trống, dồn vào một guitar, vẫn có thể có những bản tình ca du mục hay vô cùng. Có lẽ acoustic bắt đầu cũng từ rock, hát acoustic hay nhất vẫn phải là những bài rock ballad.
Nói chung là xem xong phim mà muốn làm cái gì đó cho đời mình, muốn cái thành phố này cũng không ngủ để có một đêm lang thang vô nhà như thế cho khuây khỏa.
Mới coi xong Julie & Julia. Meryl Streep giành thêm đề cử lần thứ 16 rồi, phải xem xem thế nào. Với lại, phim kiểu "based on a true story" (phim này thì còn là based on two true stories) thì coi cũng thích, bởi lẽ nó không phải là một fictional work, coi phim mà không đoán được diễn biến (cuộc đời mà) chính vì thế mà thú vị. Tất nhiên là trừ một vài phim theo kiểu biography thì chán không chịu được. Nói vắn tắt thế này, Julia dạy Julie cách nấu ăn, cách thay đổi cuộc đời nhàm chán, cách giải quyết vấn đề cuộc sống ban ngày làm một công việc đầy buồn khổ ở tổng đài và sống với một đam mê nho nhỏ là nấu ăn, thì xem Julie tôi cũng học được những điều gần như thế. Có lẽ tôi cũng phải thay đổi cái cách viết tuỳ hứng, tìm cách tạo cảm hứng để có khả năng viết blog khi rảnh rỗi, và sắp xếp thời gian hợp lý hơn. Tôi cứ hay bỏ hết việc, mỗi khi có cảm hứng viết blog, cái này là không được. Hoặc là tôi cũng sẽ okay với việc làm ban ngày và đam mê ban đêm. Hoặc là tôi cũng sẽ tìm cái gì để làm 365 ngày như Julie (chắc là bắt đầu bằng việc viết lách lại những dự án điện ảnh - trong ảo tưởng - của mình. Nhưng nấu ăn là một chuyện, viết một câu chuyện fiction lại là khác. Nấu ăn, bạn chỉ việc ra chợ, mua nguyên liệu, bỏ hết vào bếp, và đóng cửa là có thể. Còn như những dự án, tôi sẽ phải tìm hiểu rất nhiều...)
Tóm lại là, không thể tưởng tượng được, ngày hôm qua, mình đã gần như chắc chắn là tương lai mù mịt vô cùng, cảm nhận rõ ràng một cảm giác không muốn quay trở lại sau Tết, thì hôm nay, không hoàn toàn, nhưng cũng khá hơn chút. Đời mà, lúc nào chả mệt, nhất là với một thằng xem rất nhiều phim Tây, nhiễm khá nhiều từ nó, lại đang ở trong một xã hội gò bó đủ kiểu của phương Đông...
0 nhận xét:
Post a Comment