NGÀY ẤY ĐÂU RỒI, NGÀY ẤY ĐẦU RỒI...

Friday, April 30, 2010

Một ngày cuối tháng tư, người chị họ thứ hai đến chơi với cái bụng bầu. Mới đám cưới hồi Tết... Nhanh chóng vánh. Mới hôm nào, người chị họ thứ nhất còn mới vào...

(Sao nghe cứ như mấy bà nói về những đứa con mình... "mới hôm nào")

Trời mưa, một cơn mưa nhẹ. Nhưng thế cũng may lắm, cũng mát được chút nào mấy ngày oi ả vừa qua. Mưa lúc nào cũng đáng để nói. Trong văn chương, mưa lúc nào cũng là một thứ gì có sức miêu tả vô cùng. Một bóng người ngồi dưới hiên nhà mưa nghe nó cứ lẻ loi. Một đứa trẻ chạy chơi dưới mưa lại vô tư vô cùng. Tôi vẫn nói rằng mưa làm những bức tường vô hình, nhân ảnh mờ đi trong mưa, còn âm thanh cũng nhòa đi trong tiếng nước trên những mái nhà.

Thuở nhỏ, cứ hễ có mưa là thấy vui. Vì tha hồ hét ầm trời mà chả sợ chi. Mưa đến, cửa sổ hay bị tạt nước, mà trẻ con lại cứ thích đứng cho mưa tạt vào cho mát. Những chiều mưa không dám bật tivi, vì sợ ăng ten bị sét đánh. Nhà thì không bật đèn, trừ khi bão lớn đen trời, vì còn giờ chiều, chỉ có ngồi dưới phòng khách mà chơi với mấy con chó, trong khi bà may may vá vá gì đấy.

Dạo này, hay nhớ về tuổi thơ. Nhớ rồi thì ngồi buồn về tương lai. Đến cái thời mà nói với em gái bắt đầu tìm nghề là vừa. Đến cái thời mà hết mẹ, đến chị hỏi thăm xin việc ở đâu. Đến cái thời mà việc đi học thành như xa xỉ.

Tại sao người lớn lại không nhìn đời như những đứa trẻ con? Dù gì đi nữa, thì cái thế giới của Peter Pan nghe vẫn thật thú vị. Thế giới của Mít Đặc cũng toàn trẻ con, làm đủ mọi thứ đấy thôi. Đầy những phim hoạt hình về những thành phố chỉ có trẻ con, trẻ con làm đầu bếp, trẻ con làm bác sỹ, đến cảnh sát cũng trẻ con. Tôi tưởng tượng ra ngoài kia, có những nhà kinh doanh đầu óc luôn phải suy nghĩ về một mớ chứng khoán. Có những bà cô cáu kỉnh ngồi bàn giấy, đóng dấu, hay gắt gỏng, tỏ vẻ không ưa thích gì việc mình làm, nhưng chả bao giờ chịu bỏ việc.

Tôi muốn công việc gì mà mình thích. Dù lương có thấp hơn những mức ngất ngưởng của dân tài chính cũng chẳng sao. Dù gì tôi cũng chỉ có một mình. Tôi cần những đồng nghiệp không suốt ngày lăm le nói xấu, gài cho nhau bị đuổi việc. Tôi cần một ông sếp thỉnh thoảng cuối tuần cũng hú nhân viên đi kara một buổi.

Mà ngay cả khi được thế, có khi tôi cũng chả hài lòng. Tôi là một đứa an phận hơn là biết hài lòng. Là một kẻ không chấp nhận cuộc đời chỉ có lớn lên, đi học, lập gia đình, có một công việc hàng ngày, và cứ hàng ngày thế cho đến khi nghỉ hưu. Là một kẻ muốn cuộc sống phải như hình sin, tuy là tới lúc xuống đáy thì buồn thảm vô cùng. Ấy thế mà muốn đi du lịch, lang thang, xa Sài Gòn, "xa đám đông điên loạn". Mong là đậu SSEAYP. Có ai ở ban tuyển chọn vô tình thấy blog mình, thì may ra đậu...

Chung quy là tiền. Hôm nọ có cả hoạt hình Disney nói về tiền, về lạm phát, về vòng quay tiền... Đến hoạt hình cũng thế. Người lớn cũng muốn dạy trẻ con tiền. Tôi không nghĩ thế giới đang phát triển với hướng dành cho con người tự do nhiều hơn. Con người đang bị ràng buộc nhiều hơn... Người không tiền, phải làm lụng để kiếm tiền, đến lúc có đủ tiền thì hết mất tuổi. Kẻ sinh ra đã nhiều tiền thì cứ tiêu tới tiêu lui, vung ra khoe thiên hạ, rồi thì một số ít đến lúc nào đấy lại tỏ vẻ buồn chán vì hết cái để chơi...

"Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng..." Quả vậy. CD mới của Mỹ Tâm vể các tình khúc ca ngợi quê hương nghe cũng khá được...

Giá như mà tôi có một chút gì nhiều hơn để tự tin thì mọi thứ chắc cũng khác. Danh sách những nơi muốn nộp hồ sơ cứ lung tung, từ Pepsi đến cả IDECAF, thậm chí muốn vào một vài tạp chí, một công ty thời trang...

Ngày ấy, tôi cần về ngày ấy...

Read more...

THƯ CỦA MỘT THẦY GIÁO GỬI HỌC TRÒ NHÂN NGÀY 20-11

Monday, April 12, 2010



(not a story for laughing...)



Tý thân yêu!

Thầy biết rằng giờ này em đang băn khoăn ghê gớm là sẽ làm gì vào ngày 20 - 11. Em muốn tới thăm nhà thầy nhưng không biết nói thế nào... Em muốn tặng thầy một món quà nhưng em có ít tiền... Bao nhiêu là cân nhắc ngổn ngang.

Sở dĩ thầy hiểu điều đó vì thầy cũng đã trải qua tất cả những tâm trạng ấy khi còn đi học. Suốt ngày 19 và 20, từng tốp trẻ em lùng sục ngoài phố, mò vào các cửa hàng lưu niệm, mua không biết bao nhiêu những bưu thiếp, những đồ vật xinh xắn, nho nhỏ giống hệt nhau nhưng ai cũng tưởng rằng mình đặc biệt.

Tuy vẫn tôn trọng những thứ đó, nhưng Tý ơi, thầy nói thật với em nếu mấy chục năm dạy học, thầy chất tất cả các món quà ấy trong phòng thì chắc chắn thầy đã ở trên nóc nhà từ lâu rồi, do nhà thầy rất bé.

Với tất cả lòng thành thật của mình, thầy có thể nói món quà quý nhất mà em mang lại cho thầy chính là khi em trở thành một con người tốt, sau khi học ở trường ra. Chắc Tý nghĩ câu này cũng không có gì đặc biệt, nhưng đã tới nhấn mạnh chẳng phải vậy đâu em ạ.

Tý thương yêu!

Ngay từ khi sinh ra hình như mọi thứ để em trở thành người tốt đã sẵn sàng: Đó là ở nhà thì nghe lời cha mẹ, tới trường thì nghe lời thầy cô. Lớn hơn chút nữa em biết ra đường phải nghe theo luật giao thông, ăn uống phái chấp hành luật vệ sinh, cư xử phải để ý tới thái độ của bạn bè, tuy không viết ra nhưng cũng coi như luật.

Rồi lớn lên thêm nữa, ra trường muốn thành bác sĩ em có quy định của Bộ Y tế, nếu là phóng viên em có luật báo chí, là nhà văn em có luật xuất bán, là đạo diễn em có luật điện ảnh... Thậm chí nếu không may, chả là gì hàng ngày em cũng phải tuân theo quy định gửi xe, quy định về vệ sinh dịch tễ hay phòng chống cháy nổ... và cụ thể nhất, khi đang học trong trướng của thầy, Tý thân yêu, em đang phải tuân theo nội quy vào lớp, nội quy làm bài kiểm tra, nội quy ngồi trong phòng học, nội quy mặc đồng phục của trường...

Tóm lại, Tý ơi, khi bước vào cuộc đời, em cũng bước vào hàng ngàn, hàng vạn các quy tắc mà xã hội đã soạn thảo sẵn, nhà trướng đã soạn thảo sẵn và thầy đã soạn thảo sẵn. Thầy cũng nói ngay rằng phần lớn các quy định đó rất hay, rất chính xác và rất hay thay đối, khiến suốt cả cuộc đời, em luôn luôn có dịp điều chỉnh mình.

Ngày 20 -11 là ngày của thầy cô. Sớ dĩ được gọi là thầy cô, vì những người đó đã chỉ bảo cho em một cách sống có giá trị.

Với tư cách người thầy mấy chục năm đứng trên bục giảng, thầy muốn nói với em điều này: Nếu chỉ biết, chỉ tuân thủ và chỉ sống theo tất cả các quy định thì em sẽ không bao giờ trở thành một con người đúng nghĩa!

Bởi vì các nguyên tắc, dù rất hoàn hảo, cũng chỉ cố gắng khiến em thích hợp với một số đông. Đặc biệt là nền giáo dục ở ta, luôn luôn đề cao vai trò của tập thể, của những người xung quanh và luôn nhắc nhở mọi người coi cái chung là quan trọng nhất.

Cho nên ngay từ thơ ấu, em luôn luôn được hiểu phải đặt mình dưới tập thể, em luôn luôn được khuyên khó khăn gì cũng tìm sức mạnh ở tập thể và nếu phải lựa chọn giữa suy nghĩ của em và suy nghĩ của đám đông thì em hãy bỏ qua mình.

Một triết lý giáo dục như thế không phải sai. Nó có nguyên nhân và hoàn cảnh của nó. Giáo dục, Tý ạ, đó là một khoa học, được hình thành trong sự phát triển của đời sống chúng ta. Đã bao năm nay chúng ta hiểu rằng chi có dựa vào nhau, tạo thành một khối liên kết, chúng ta mới đủ sức mạnh để chiến thắng trong nhiều lĩnh vực.

Quan niệm ấy hoàn toàn đúng, nhưng theo thầy nghĩ, vào đầu thế kỷ XXI này, có lẽ nhiều người đã hơi lạm dụng nó.

Tý ơi, em nên biết rằng dù có hằng trăm tỷ cá nhân sẽ và còn sinh ra trên trái đất, thì điều kỳ diệu nhất chính lại ở chỗ không người nào giống người nào.

Trò Tý của thầy là duy nhất, trò Tèo của thầy là duy nhất và trò Ngọc Bích, trò Ngọc Ngà của thầy nếu có, cũng là duy nhất:

Và xu hướng hôm nay là xu hướng đề cao, tôn trọng và phát huy những cái duy nhất đó. Một con người cũng có một địa chỉ email, một con người cũng có thể lập một trang website và một con người cũng có thể nói bằng máy tính cho cả thề giới cùng nghe.

Đã đến lúc, Tý thân, em nên được học hoặc tự học một môn vô cùng quan trọng là môn tôn trọng bản thân mình. Em phải biết quý những gì của riêng em, em phải biết làm những gì của riêng em, và em phái thấy đúng những cái đúng của riêng em.

Theo thầy, một xã hội phát triển là một xã hội mà mỗi cá nhân của nó cùng có nhiều sức mạnh khác nhau và tất cả các luật lệ, các quy tắc tiến bộ đều nên hướng tới mục tiêu làm cho mỗi cá nhân có cơ hội và có ý chí muốn nổi bật lên, chớ không phải ngược lại.

Được như thế, Tý thân yêu, ngay từ bây giờ, ngay từ phút này, chúng ta phải hành động bằng những chuyện nhỏ nhất. Chúng ta cần tôn trọng trẻ con, đặt chúng vào những môi trường độc lập, dạy cho chúng tự tìm ra quyết định chứ không phải chỉ chấp hành quyết định.

Chúng ta phải coi sự riêng tư của mỗi học sinh cũng thiêng liêng và đáng trân trọng như nhiều sự khác.

Đất nước Việt Nam của thầy và của Tý sẽ không bao giờ phát triển nếu những trẻ em của nó thiếu tự tin, nếu những học trò chỉ coi mình là một phần chứ không phải là một nhân tố hoàn chỉnh của xã hội, ngay từ rất sớm.

Nếu có thể nói với các em một điều gì, thì thầy chỉ muốn nhắc rằng đám đông cũng có thể cô độc và các điểm mười cho sự giống nhau cũng chính là điểm một cho sự sáng tạo. Em sẽ không khi nào trở thành một công dân xuất sắc nếu không tự tạo cho mình một phong cách độc lập, độc lập đến nỗi là duy nhất trong cuộc đời này.

Tý ơi, thầy không dạy em học, mà dạy cho em cách học, thầy không dạy em sống mà dạy cho em để sự sống không bị kìm hãm, không món quà nào tốt đẹp cho thầy bằng việc em lớn lên và trở thành một con người mạnh mẽ, có niềm kiêu hãnh về bản thân một cách đầy đủ và tự hào.

(Trích Xuất Khẩu Cười - Lê Hoàng)

Read more...

THÁNG TƯ VỀ...

Friday, April 2, 2010

Tháng tư về, gió hát mùa hè...

Tầm bậy, hết hè từ lâu rồi...

Tháng tư về, tự dưng ồ ạt hàng xóm xung quanh, nhà nào cũng đập, cũng sửa, cũng xây. Ngay cả nhà đối diện cửa sổ phòng cũng xây thêm tầng. Hậu quả là ngày nào cũng ầm ầm ì ì, hết tiếng khoan, tiếng đập, tiếng cắt xéo từa lưa gì đấy. Đinh tai nhức óc, trốn ở đâu cũng không xong. Kiểu này chỉ có nước đeo tai nghe vào mà bịt.

Tháng tư về, bài khoá luận chưa viết được một chữ. Đề cương gửi mail giáo viên hướng dẫn cũng chưa thấy reply gì. Gọi hoài thì bất tiện. Mà viết trong cái âm thanh (như trên) quả là kinh khủng! Bạn Vân bảo sao gan thế, sao đến giờ chưa viết chữ nào. Thì là còn cả tháng rưỡi nữa. Cơ bản là mấy bài thuyết trình, tiểu luận gì trước đó, cũng tự tay viết, có chép, có cóp gì đâu, nên ít ra cũng hơn được mọi người là biết cách viết, biết cách lập đề cương, này nọ...

Tháng tư về, ngồi đọc báo Tuổi Trẻ, lướt qua trang văn hoá, nghệ thuật, rồi thì ngó vào quảng cáo, thấy cái ô tuyển dụng nào mà to to là nghía vào.

Tháng tư về, đọc thấy cái tin của Ricky. Haiz. Tự dưng thấy buồn. Một dự án điện ảnh chợt lóe ra mang tên "Letters to Ricky". Thần tượng một thuở (thuở đó tự dưng khoái nhạc Latin thế!) ráng lên.

Tháng tư về, blog lại dở chứng. Qua 12 giờ đêm mới vào được. Hâm!

Tháng tư về, thôi, muốn đi học như ngày xưa cho khỏi suy nghĩ nhiều...

Tháng tư về, muốn ngủ.

Tháng tư về, em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở...

Dại ơi, chớ sợ nắng sương
Cứ xanh xanh mãi, cứ vươn lên đời...




Read more...

BÓNG THANH TRÀ

Thursday, April 1, 2010



Lạch cạch xe hàng rong
Tất tả ghé vào bên đường
Vội vàng ngủ…

Cũng đang ngủ
Là chùm thanh trà vàng như màu ngày Tết
Lúc ngọt lúc chua,
Xe hàng khi đông khi vắng.
Mùa thanh trà về,
Nên người càng ít đến vội đi.
Quả ngủ vắt vẻo trên giỏ,
Người ngủ gật gù bãi cỏ.

Chân bó tay khoanh,
Đầu lúc lên lúc xuống,
Giữa ngã tư,
Xe lúc vội chạy qua, dừng đèn rồi chạy vội tiếp.

Bác ơi, xin ghé mua tôi
Này chua này ngọt, như xơi sự đời…

Ánh đèn sáng đường khuya
Tiếng xe vang phố tối
Thanh trà còn đấy, thì người còn đây.
Ngủ bờ ngủ bãi,
Ngủ đứng ngủ ngồi,

Thanh trà từng chùm hát ru
Gió vù vù
Ngủ vờ ngủ vật…

(đêm cuối tháng Ba – 2010, bóng chị bán thanh trà ven ngã tư Hàng Xanh…)

Read more...

There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP