NGÀY ẤY ĐÂU RỒI, NGÀY ẤY ĐẦU RỒI...
Friday, April 30, 2010
Một ngày cuối tháng tư, người chị họ thứ hai đến chơi với cái bụng bầu. Mới đám cưới hồi Tết... Nhanh chóng vánh. Mới hôm nào, người chị họ thứ nhất còn mới vào...
(Sao nghe cứ như mấy bà nói về những đứa con mình... "mới hôm nào")
Trời mưa, một cơn mưa nhẹ. Nhưng thế cũng may lắm, cũng mát được chút nào mấy ngày oi ả vừa qua. Mưa lúc nào cũng đáng để nói. Trong văn chương, mưa lúc nào cũng là một thứ gì có sức miêu tả vô cùng. Một bóng người ngồi dưới hiên nhà mưa nghe nó cứ lẻ loi. Một đứa trẻ chạy chơi dưới mưa lại vô tư vô cùng. Tôi vẫn nói rằng mưa làm những bức tường vô hình, nhân ảnh mờ đi trong mưa, còn âm thanh cũng nhòa đi trong tiếng nước trên những mái nhà.
Thuở nhỏ, cứ hễ có mưa là thấy vui. Vì tha hồ hét ầm trời mà chả sợ chi. Mưa đến, cửa sổ hay bị tạt nước, mà trẻ con lại cứ thích đứng cho mưa tạt vào cho mát. Những chiều mưa không dám bật tivi, vì sợ ăng ten bị sét đánh. Nhà thì không bật đèn, trừ khi bão lớn đen trời, vì còn giờ chiều, chỉ có ngồi dưới phòng khách mà chơi với mấy con chó, trong khi bà may may vá vá gì đấy.
Dạo này, hay nhớ về tuổi thơ. Nhớ rồi thì ngồi buồn về tương lai. Đến cái thời mà nói với em gái bắt đầu tìm nghề là vừa. Đến cái thời mà hết mẹ, đến chị hỏi thăm xin việc ở đâu. Đến cái thời mà việc đi học thành như xa xỉ.
Tại sao người lớn lại không nhìn đời như những đứa trẻ con? Dù gì đi nữa, thì cái thế giới của Peter Pan nghe vẫn thật thú vị. Thế giới của Mít Đặc cũng toàn trẻ con, làm đủ mọi thứ đấy thôi. Đầy những phim hoạt hình về những thành phố chỉ có trẻ con, trẻ con làm đầu bếp, trẻ con làm bác sỹ, đến cảnh sát cũng trẻ con. Tôi tưởng tượng ra ngoài kia, có những nhà kinh doanh đầu óc luôn phải suy nghĩ về một mớ chứng khoán. Có những bà cô cáu kỉnh ngồi bàn giấy, đóng dấu, hay gắt gỏng, tỏ vẻ không ưa thích gì việc mình làm, nhưng chả bao giờ chịu bỏ việc.
Tôi muốn công việc gì mà mình thích. Dù lương có thấp hơn những mức ngất ngưởng của dân tài chính cũng chẳng sao. Dù gì tôi cũng chỉ có một mình. Tôi cần những đồng nghiệp không suốt ngày lăm le nói xấu, gài cho nhau bị đuổi việc. Tôi cần một ông sếp thỉnh thoảng cuối tuần cũng hú nhân viên đi kara một buổi.
Mà ngay cả khi được thế, có khi tôi cũng chả hài lòng. Tôi là một đứa an phận hơn là biết hài lòng. Là một kẻ không chấp nhận cuộc đời chỉ có lớn lên, đi học, lập gia đình, có một công việc hàng ngày, và cứ hàng ngày thế cho đến khi nghỉ hưu. Là một kẻ muốn cuộc sống phải như hình sin, tuy là tới lúc xuống đáy thì buồn thảm vô cùng. Ấy thế mà muốn đi du lịch, lang thang, xa Sài Gòn, "xa đám đông điên loạn". Mong là đậu SSEAYP. Có ai ở ban tuyển chọn vô tình thấy blog mình, thì may ra đậu...
Chung quy là tiền. Hôm nọ có cả hoạt hình Disney nói về tiền, về lạm phát, về vòng quay tiền... Đến hoạt hình cũng thế. Người lớn cũng muốn dạy trẻ con tiền. Tôi không nghĩ thế giới đang phát triển với hướng dành cho con người tự do nhiều hơn. Con người đang bị ràng buộc nhiều hơn... Người không tiền, phải làm lụng để kiếm tiền, đến lúc có đủ tiền thì hết mất tuổi. Kẻ sinh ra đã nhiều tiền thì cứ tiêu tới tiêu lui, vung ra khoe thiên hạ, rồi thì một số ít đến lúc nào đấy lại tỏ vẻ buồn chán vì hết cái để chơi...
"Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng..." Quả vậy. CD mới của Mỹ Tâm vể các tình khúc ca ngợi quê hương nghe cũng khá được...
Giá như mà tôi có một chút gì nhiều hơn để tự tin thì mọi thứ chắc cũng khác. Danh sách những nơi muốn nộp hồ sơ cứ lung tung, từ Pepsi đến cả IDECAF, thậm chí muốn vào một vài tạp chí, một công ty thời trang...
Ngày ấy, tôi cần về ngày ấy...
0 nhận xét:
Post a Comment