HÌNH THỨC
Friday, May 7, 2010
Để tôi nói bạn nghe thế nào là xui xẻo. Xui xẻo là khi tối thứ 3 bạn có kế hoạch viết cho xong khóa luận để sáng thứ 4 đem nộp, thì từ chập tối, mạng không vào được. Bạn cứ nghĩ rằng nó nghẽn mạng, như thường xuyên vẫn thế. Dè đâu, nó bị sập. Mà không sao, vì phần còn lại cũng không cần online, common sense thôi. Thế rồi, khi bạn mải mê viết và… điện cúp. Xui xẻo là khi bạn vật lộn với cái mạng chậm chạp, mở 2 tab web hoài không ra. Đến lúc tận cùng kiên nhẫn, bạn bấm tắt (đến cả cái sự tắt cũng chậm chạp) Và khoảnh khắc bạn bấm tắt, thì hai trang web… hiện lên.
Trong cái rủi có cái may. Tức đến khóc vì vừa bị cúp điện và cúp mạng, cầm máy nhắn tin cho anh bạn (who hates me). Ngờ đâu anh ta cũng reply lại bông đùa, ít ra là không tỏ vẻ phiền phức (like somebody who hates you will do)
Nói chung, rủi có may. Cơ mà họa vô đơn chí (may vô đa chí!)
Cái hôm thứ 2, khi tôi viết gần xong khóa luận (để dành sang cái ngày thứ 3 nói trên viết tiếp) va ngồi chỉnh sửa lại vài dăm ba cái font, dòng, trang, đánh số, mục lục… Mục tiêu ban đầu đơn giản: đậu khóa luận để tốt nghiệp, cho nên dự định cũng đơn giản: khoa bắt làm 60, mình cũng 60 là đủ. Tính là viết 40 trang, chỉnh dòng, canh lề, nó dài ra 60 là vừa. Cũng ráng phấn đấu thêm 41 cho trừ hao. Thêm bảng biểu cho dài, thêm hình hiếc cho bự. Ấy thế mà, khi canh lề xong xuôi, từ 40 nó tăng lên… 84. Tôi chợt thấy bất ngờ, hoặc la shock. Cái trò phù phép mang tên “1.5 lines” của word nó như thế đấy… Vậy có nghĩa là những bài khóa luận tàm tạm hoành tráng (về số trang) mà tôi biết, hóa ra, chỉ chừng 50 trang…
Vấn đề là tại sao chúng ta phải tung nó ra hơn 120 trang, mà không để nguyên nó như thế? Bởi vì cái tâm lý chung cần nó dày, nó bự, nó choáng ngợp bề ngoài, mặc dù bên trong chả có khỉ gì. Bởi vì chúng ta nghĩ rằng các thầy cô cũng chỉ lướt qua, cái hoành tráng bề ngoài, gây ấn tượng đầu đủ 50% số điểm. Bởi vì chúng ta quá hình thức.
Không phủ nhận rằng, có những đứa bạn tôi có những đề tài tâm huyết, có những bài khóa luận mà nó kỳ vọng. Một cô bạn tôi đặt kỳ vọng vào chương 3, và nghe cái cách cô ấy nói về việc viết lại một khóa luận hơn 200 trang (không chiêu 1.5) của cô giáo tôi thuở trước thì… Một thằng bạn treo status yahoo: Mừng hết muốn ăn vì tìm được cách tính REER. Một thằng bạn khác, khi tôi qua nhà chơi, thì nó mở cái khóa luận đã viết xong, và nói bóng gió rằng có những chỗ tâm đắc, vì nó tự viết. Đủ hiểu là nó muốn khoe. Nếu chấm điểm, chả phải chấm những điều đó còn hay hơn?
Chả lẽ bao năm thế hệ sinh viên đi thực tập hồi đáp về, mà nhà trường vẫn bắt buộc? Cái khóa luận không phải đóng bìa, nhưng thôi, cứ đóng cho đẹp!
Chấp nhận đi, chúng ta đang ở một thế giới hình thức.
Nếu là bộ giáo dục, tôi cắt giảm các môn học phổ thông chỉ còn chừng 6 môn chính. Toán, Văn, Ngoại Ngữ, Lịch Sử, Luật, và một phần môn Vật Lý đủ để dùng trong cuộc sống. Hóa hiếc, Sinh siếc, Địa điếc làm tự chọn. Thể dục và Nghệ thuật làm ngoại khóa. Giáo dục giới tính và tâm lý làm định kỳ. Hy vọng gì học trò học một mớ những quang phổ, những phép lai, những cấu tạo máy móc? Thứ nhất, chả cần trong cuộc sống. Thứ hai, ai chả biết học trò quên hết ngay khi tốt nghiệp?
Chúng ta hình thức
Chấp nhận đi, chúng ta còn đang ở một thế giới thực dụng
Bà cô kế toán kể một tràng về việc học chỉ cần đậu là đủ, và cái cách đậu điểm cao thì hay kiêu ngạo và dễ ghét. Thay vì các trường đại học dạy về lý thuyết (không thực dụng) thì dạy học trò cách quan hệ để có việc làm đi vậy. Vì chúng ta xin việc theo quen biết, theo miệng lưỡi mà ra. Sao không có một môn học cho miệng lưỡi?
Thôi, thế đủ biết tương lai cho mình trong thế giới thực dụng nó thế nào. Chả được cái chi. Cơ mà, thực dụng mà, mình chả được cái chi, cũng chả ai quan tâm…
Nói để than vậy, đồng thời kiếm cớ đổ lỗi cho sự thất bại có thể có sau này vậy.
“Đi bên em, chiều trên lối vắng, phố xa phố xa ngỡ như thật gần… Đôi tay em gầy trong chiếc lá, giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân”
Lại nghe Tam ca Áo Trắng, lại nhớ tuổi thơ rồi. Chuỗi ngày thực tập kết thúc nhẹ như mây…
Hôm nọ mạng hư yahoo, hôm nay mạng hư google, blogspot dính theo. Những dòng này viết từ word mà chép qua!
1 nhận xét:
Nỡ lòng nào mà cho Hóa ra ngoài lề...
Post a Comment