LẠI THẤY NẮNG MẶT TRỜI

Thursday, January 21, 2010

Hai ngày trời, áp thấp nhiệt đới, mưa dầm dề cả ngày. Hai ngày trời, rèm cửa phòng đóng kín mít, mà có mở thì cũng chỉ thấy màu trời xám xịt. Kiểu như “The morning rain clouds up my window, and I can’t see at all. Even if I tried, they’d all be grey…” Hai ngày trời, mẹ phát hoảng lên, bắt mang dép khỏi lạnh chân, trong khi vì là kéo rèm kín mít hai ngày nên căn phòng cũng không đến nỗi quá lạnh. Hai ngày hai con mèo cứ đòi leo lên người nằm cho ấm…

Mấy hôm nay, toàn thức khuya tới 4g sáng. Phần là học bài, rồi thì cũng lướt web cả ^^ Cái môn này khó học. Không thể áp dụng kiểu đọc hiểu như mấy môn khác, mà vẫn phải tụng, học thuộc lòng vài chỗ. Vì là kiểu ngôn từ nó lạ lẫm, cái kiểu lý luận chính trị ấy, không quen được. Thêm nữa là ai không biết, chứ mình là Tây hoá nặng rồi. Tuy vậy, đến giờ thì vẫn ổn, có vài chỗ đọc không hiểu nên khó nhớ, chứ tạm thời vẫn ok.

Ấy thế mà sáng nay, tuy rằng vẫn đi ngủ lúc 4g sáng, nhưng 8g mắt đã mở thao láo (thực tế lúc đó thức được 5 phút, rồi lại vùi vào chăn ngủ tiếp tới trưa…) Nhưng mà cũng lạ. Có lẽ đồng hồ báo thức tự dậy. Sau cái thời gian ôn thi môn cuối này, chắc phải tập để ngủ sớm dậy sớm ^^ Tuy cũng không phải lần đầu hứa hẹn, quyết tâm, nhưng mà… vẫn cứ phải quyết tâm. Cái khoảng 8g sáng dậy sáng nay, có một cảm giác, tựa như một nhận thức, về, đại loại là “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, mặc dù cũng chưa lần nào ngó qua cuốn sách này. Có lẽ đời thay đổi, hay chí ít cuộc sống của chúng ta thay đổi, chỉ vì chúng ta thay đổi một thứ tưởng chừng như vụn vặt là giờ đi ngủ. Đó chỉ là biểu hiện, còn lý do thực sự của việc đời thay đổi là, theo một cách nào đó, cái cách chúng ta điều chỉnh đời mình, thể hiện một cái nhìn mới, cảm hứng mới, một sự năng động mới…

Tối hôm qua, lại nảy sinh ra một dự án điện ảnh nữa. Năm nay nôn nao tới Tết, phần là vì được nghỉ. Mà được nghỉ, thì sẽ có thời gian rảnh để viết blog, dự định là bắt đầu ghi lại những dự án điện ảnh nảy sinh bấy lâu nay trong đầu… Dự án như giấc mơ, mà giấc mơ thì tan vỡ. Chép lại những giấc mơ tan vỡ, như con người ta ngồi nhặt bức tranh thuỷ tinh vỡ mà xếp hình… Mà biết đâu, cũng sẽ có người đọc được và giúp mình hoàn thành giấc mơ. Tuy là thành trì của hy vọng cũng lung lay sắp tàn.

Sắp Tết. Còn cả một căn phòng chưa dọn. Đủ thứ đồ lỉnh kỉnh vất lung tung. Nếu mà có được cái máy bán đồ cũ như của Doraemon, thì hẳn là sẽ quăng đi một mớ, thu về được ít tiền…

There’s a hero, in everybody’s heart…

THERE'S A HERO - BILLY GILMAN

2 nhận xét:

Duc Nguyen,  Thursday, January 21, 2010 7:17:00 PM  

rồi một ngày nào đó, sẽ có người đọc được chúng (nếu như bạn D chịu show chúng ra) ... nếu ko ai đọc được thì ít ra, bạn D cũng đã làm dc 1 việc mình thích :)

lavy,  Thursday, January 21, 2010 11:44:00 PM  

So you totally hide the fact that you have a blog from me, huh?

Post a Comment


There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP