GIA ĐÌNH / NHẬN THỨC

Wednesday, January 27, 2010

Gia đình
Nếu có một điều gì tôi học được vào những ngày cuối năm về gia đình, thì đó là tôi giống ba tôi hơn tôi tưởng. Đều là những kẻ lạnh lùng, ít dựa dẫm vào người khác, thường tự mình giải quyết vấn đề… Tôi cũng đã từng nói rằng, nếu tôi gặp được một người có tính cách giống tôi, thì không những không thành bạn bè thân mà có thể còn cự nự nhau suốt ngày. Mà quả đúng vậy, tôi và ba tôi ít nói chuyện với nhau. Kiểu như là tôi gặp khó khăn khi bắt chuyện với ông, và cả ông chắc cũng thấy khó chịu khi cố bắt chuyện với tôi. Tôi nghĩ, chuyện hai bố con bực bội nhau, cả nhà ai cũng biết. Tôi vẫn nhớ những trận đòn khi tôi còn nhỏ, khi ông gào thét, còn tôi thì nhất quyết ương bướng không chịu thua. Tôi vẫn nhớ, cái lần tôi bực tức tới mức, tôi quyết định đi bộ từ cơ quan của ông về nhà mà không thèm bắt xe bus, quãng đường từ khu Sóng Thần – Bình Dương, dọc theo quốc lộ, rồi về Bình Triệu, về nhà… Lần đó cũng chẳng ai dám nói gì, cơ bản vì lần đó, quả thật là ông làm sai. Không rõ ông có nhận ra là tôi giống ông ở sự ương bướng thế không, nhưng có lẽ ông không là kẻ suy nghĩ nhiều như tôi. Quân đội rèn giũa ông thành một người còn khó tính hơn. Còn tôi, thì cơ bản là chẳng có mấy điều mà ông mong muốn.
Mẹ tôi thì có vẻ hiểu hơn. Nhưng mà những điều mẹ tôi hiểu, cũng chỉ đơn thuần là tôi thích gì, tôi hay bực dọc thế nào, còn thì cũng không hiểu sâu hơn. Tuy rằng mẹ tôi cũng là tuýp người lớn tuổi nhưng luôn trẻ, quan tâm đến cả Taylor Swift cơ mà, nhưng vẫn có cái gì mà giữa hai người muốn nói ra nhưng không ai nói. Tôi cũng chưa rõ, tôi thừa hưởng gì từ mẹ.
Còn nhỏ em gái tôi, thì suốt ngày cự nự ra nét mặt, vì tôi luôn chê bai những thần tượng của nó, rồi thì vì nó bảo tôi là sao vừa giỏi Toán, giỏi Văn hơn nó mà không nhường cho nó một cái. Cơ bản thì chuyện bè bạn, nó vẫn hay kể cho ba mẹ nghe, nhưng có điều gì đó khiến hai anh em đồng tuổi vẫn dễ hiểu nhau hơn.
Bói toán nói rằng, tôi là kiểu người của gia đình, nhưng những gì thực tế hiện ra thì có khi là ngược lại. Thường hay có bực bội nhau, thường hay có im lặng… Tôi cứ nghĩ rằng, những người trong gia đình gần là những người mà mình không cần phải phép tắc lễ nghĩa như ngoài cuộc sống, cứ phải thật tự nhiên, không phải gò bó, khó chịu. Tôi cứ nghĩ, về gia đình, đúng là nơi tôi thấy an toàn, và muốn ăn vạ, là nơi mà không phải lo đến deadline cho những bài luận. Tuy nhiên, có lẽ cũng không phải như vậy. Ấy chăng cũng là điều tôi chưa nhận thức được.
Nhận thức
Có một giảng viên ở một trường đại học ở Mỹ, có một bài phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp. Ông ta nói rằng: những ai bảo là việc học là việc cả đời đều là những lời nói dối. Ấy là ông ta nói thế, luận cứ của ông ta là gì thì đọc hết bài nói thì hiểu (Sống để được ghét) Cái sự học mà ông ta nhắc đến, là cái sự học kiến thức, cái sự mà bạn ngồi 12 năm ở trường và thêm khoảng 4 năm đại học để học. Cái sự học đó, ông ta nói có đúng không thì còn bàn sau. Nhưng cái sự học mà cần cả đời là chuyện học về đời, về con người xung quanh ta, về chính bản thân mình.
Tôi từng ngạo nghễ cho rằng mình va chạm với đời cũng nhiều và nhận ra được nhiều thứ. Nhưng những lúc như thế, khi mà tôi cứ sợ là đời không còn gì cho mình để học, thì tôi lại ngộ ra một điều gì đó. Tôi chợt nhận ra bản chất, tính cách của một người quen là như thế nào, tôi chợt nhận ra tôi thật sự thích một bài hát vì điều gì, tôi chợt nhận ra câu nói của một người bạn có nghĩa ra sao… Những thứ như thế, có lẽ không bao giờ hết để nhận ra, vì còn cả thế giới con người tôi không quen biết, vì còn cả khối thứ mà những người tôi quen biết không nói tôi nghe.
Cho nên, nếu để sửa lại, thì phải gọi là sự nhận thức là việc cả đời. Chỉ cần bạn hoà vào với đời, cảm nhận nó, suy nghĩ nó bằng cả lý trí và tình cảm, thì luôn có một điều gì đó cho bạn nhận thức. Cái cảm giác nhận thức ra một điều không hẳn là một niềm vui, điều đó còn tuỳ vào bạn nhận ra điều gì. Cái cảm giác đó, như một sự thở dài, nhận ra một điều gì đó, cũng đáng quý tựa như một công trình nghiên cứu của một khoa học gia.
Ngay cả việc bạn nhận ra là bạn có cảm tình thế nào với một ai đó cũng là một sự nhận thức mà bạn cũng cần phải đặt tâm hồn vào đó để cảm nhận.
Tập hợp những nhận thức của bạn, chính là triết học sống của riêng bạn. Nếu có điều gì mong muốn ở khoa học công nghệ, thì chỉ mong có được một cái máy tính, dễ dàng mang đi mọi lúc mọi nơi, để mà khi nhận ra một điều gì, khi có một cảm xúc gì, tôi đều có thể ghi nhận lại, làm thành một triết học cho riêng mình.
Triết học của một anh chàng nghệ sỹ như thế này đây:

InuYasha bị mù mà thấy được quỹ đạo của Phong Thương…

0 nhận xét:

Post a Comment


There's something to remember...

About This Blog

I'm not sure whether you'll find something here. I'm not sure whether you like it. I just write what I wanna write, like a hi-tech diary, like a box of memory, like a place to express thoughts. Like a way to escape life...

  © Blogger template The Beach by Ourblogtemplates.com 2009

Back to TOP