<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187</id><updated>2011-08-03T11:56:19.509+07:00</updated><category term='điều-giản-dị'/><category term='thơ'/><category term='bài-ca'/><category term='những-người-xung-quanh-tôi'/><category term='truyện'/><category term='điện-ảnh'/><category term='triết-học-sống'/><category term='ngày-thường'/><category term='tôi-yêu'/><title type='text'>MONSOON</title><subtitle type='html'>You're a song, written by the hands of God...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>22</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-5712125709808139681</id><published>2010-05-22T18:37:00.008+07:00</published><updated>2010-05-22T19:27:40.938+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điều-giản-dị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tôi-yêu'/><title type='text'>CƠN MƯA MÙA HẠ</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mùa hạ không chỉ là mùa của những ngày thi, của những chuyến dã ngoại, mùa mong ngóng của trẻ con và nuối tiếc của người lớn, mà còn là mùa của những ngày mưa. Những ngày mưa, nhớ thế... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 266px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474067819692496418" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fLrd0rFiI/AAAAAAAAAI8/q1bOoma63hs/s400/Rain_theme_by_SielojRamu.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Mưa mùa hạ có màu trắng. Màu trắng âm u như một màn sương dày giăng phủ, không phải màu trắng tươi như sữa, mà là màu đục mờ, xen lẫn những mảng xám, u buồn và xa cách hơn nhiều. Những cơn mưa hạ dồn nước của cả những tháng mùa khô, nên mỗi lần mưa, dai và dày lắm. Mùa hạ nào, Sài Gòn cũng có những ngày mưa suốt sáng, suốt trưa. Những ngày mà mặt trời vẫn có, nhưng cứ vàng nhạt mờ trên cao, sau lớp mưa trắng xóa, tựa như khép mình trong khung màn che, chịu thua, còn bận trang điểm chi mà ngồi chờ đến ngày mai mới ló dạng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa mùa hạ lạnh. Thật lạ kỳ là chỉ chừng một ngảy trước đó, trời oi ả và nóng nực khó chịu, thì hôm sau, những cơn mưa ùa về, lạnh buốt, vô tình, và không còn gì chút dấu vết của một mùa hạ nóng. Cái lạnh là từ cái gió và cái nước. Chạy trên đường vào những ngày mưa ấy, cái gió rít vào hai bên tai, còn cái nước tạt thẳng vào mặt, lem nhem cả tầm nhìn. Cái lạnh luồn vào dưới những chiếc áo mưa, mà lạnh từ trong lạnh ra. Cái lạnh đến độ, bàn tay áp vào nhau mà lạnh cóng, mà vào đến nhà, thì người nóng hực lên như lên cơn sốt. Cái lạnh vì mưa phần nhiều, mà đôi khi còn vì thứ khác...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa mùa hạ có mùi của đất ẩm, mùi cỏ, pha tạp một chút mùi bụi bặm. Ấy là chỉ khi đứng trong nhà mà trông ra, những thứ mùi ấy mới bay vào nhà mà nghe thấy. Còn bản thân đi trong mưa thì chẳng nghe thấy gì, hay là vì con người ta lạnh quá mà thành ra không để tâm điều chi nữa? Những thứ mùi ấy, không thể gọi là thơm, nhưng cũng không thể nói là không đáng nhớ...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 399px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474068661035851746" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fMccEj3-I/AAAAAAAAAJM/hPXPVLmkbwQ/s400/12198561238825850.jpg" /&gt; &lt;div&gt;&lt;br /&gt;Mưa mùa hạ êm êm những lần ngắm mưa, và nghe mưa. Không ít người thích ngắm mưa như thế, vài người có lý do, đa phần thì không, chỉ đơn thuần là mưa gợi về một cảm xúc gì đó, mà vì thế, người ta không rời mắt được, vì sợ cảm xúc theo ấy mà mất đi. Không ít người thích vùi vào chăn ngủ khi nghe tiếng mưa ngoài trời, vì người ta cảm thấy mình ấm áp, hoặc vì tiếng mưa ru êm như một âm hưởng của kỷ niệm... &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Những đứa trẻ thích tắm mưa, dù đứng dưới mưa mà run từng cơn nhưng vẫn thích, dù ba mẹ có lôi về nhà và cho một trận mắng, thì lần sau vẫn cứ thích. Nhưng ấy là cái thuở trước, cái thuở tôi còn bé. Cái thuở mà tiếng lũ trẻ tắm mưa nghe mời gọi lắm. Còn thì sau này, không rõ vì sao, mà lũ trẻ tắm mưa ít đi... Còn người lớn lại khác, khi buồn phiền, trầm mình trong màn mưa lại là điều hay thấy. Hay chỉ đơn giản là một vô thức, cứ bước vậy mà chẳng màng gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cơn mưa lớn, ngập đường thành những con sông mênh mang, còn là dịp để thả những lá thuyền giấy. Ngày xưa, tôi vẫn thắc mắc là tại sao những con thuyền mình gấp chẳng khi nào trôi được xa... &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 274px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474068159918492514" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fL_RQ3y2I/AAAAAAAAAJE/fDWF7AuVaXk/s400/parke_summer-rain.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Những cơn mưa, như tôi vẫn hay bảo, là những bức tường vô hình. Trong cơn mưa, mắt nhòa đi, nhiều người mỗi khi mưa lại hay nhìn xa chứ không nhìn gần, thành ra nhân ảnh vì thế mà nhạt mờ đi, người với người vì thế mà không nhìn ra nhau. Dưới những cơn mưa, con người ta ít khi nhìn nhau, mà cùng đảo mắt về những làn nước xa xăm. Trong cơn mưa, tiếng mưa nghe như u mê, rì rào, nhấn chìm cả những âm thanh khác, nhấn chìm tiếng người ta gọi nhau, nhấn chìm những cuộc chuyện trò, và thay vào đó, người ta hay cùng ngồi im lăng nghe mưa, hoặc sụt sùi kể về những kỷ niệm cũ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa là nước mắt của trời đất, nhưng nó gieo vào lòng người một cảm xúc gì đó, và vì thế, nước mắt của con người cũng tràn ra...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa, nếu con người ta đang ấm áp, thì sẽ ấm áp hơn, như đôi tình nhân chạy dưới mưa, và nếu con người ta đang lạnh lòng, thì sẽ càng lạnh lòng hơn, như một đôi mắt lẻ loi nào chợt nhìn thấy một cặp tình nhân như thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa đêm và mưa ngày cũng khác nhau. Nếu như đang ngồi trong nhà, thì những cơn mưa ngày lại gợi cảm xúc hơn cả. Còn ngược lại, những cơn mưa đêm ùa đến khi đang ở ngoài đường phố lại lạnh buốt và cô đơn vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474069214236425202" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fM8o52u_I/AAAAAAAAAJU/Mc6XxstLi74/s400/weather-picture-photo-mist-rain-reddeath.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mưa giống như những cơn hoạn nạn, lúc đó mà có được một người bạn thì thật quý giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trẻ con đôi khi ghét mưa, vì chúng phá đi một ngày đẹp trời cho một cuộc dã ngoại. Mưa Sài Gòn hay đến vào ngày đầu tháng Sáu, và cả những đêm Trung thu. Mùa hè tuổi thơ chỉ có những ngày nắng ca hát, những bờ biển rì rào, những ngọn gió chạy rong trên một vùng cỏ xanh, ít khi nào có những cơn mưa. Chỉ khi lớn lên, những cơn mưa lại có một vị trí nào đó, như trong một chuyện tình, một trang lưu bút, một ước mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tôi, mùa hạ nhất thiết cần có một vài cơn mưa, tựa như người ta hay bật lên một đĩa nhạc cũ để nhớ lại về những kỷ niệm xa xôi nào đấy...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 388px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474069644260796786" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fNVq3p6XI/AAAAAAAAAJc/2h66VOAXRDM/s400/740838929_072d5203e5.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-5712125709808139681?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/5712125709808139681/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/con-mua-mua-ha.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5712125709808139681'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5712125709808139681'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/con-mua-mua-ha.html' title='CƠN MƯA MÙA HẠ'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S_fLrd0rFiI/AAAAAAAAAI8/q1bOoma63hs/s72-c/Rain_theme_by_SielojRamu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-3121712669136021485</id><published>2010-05-14T01:38:00.004+07:00</published><updated>2010-05-14T02:02:49.269+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bài-ca'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tôi-yêu'/><title type='text'>GIẤC MƠ NGÀY XƯA</title><content type='html'>(Việt Anh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn đi qua những con đường quen&lt;br /&gt;Bạn có nhớ đến tôi bao giờ&lt;br /&gt;Từng ngày trôi qua chúng ta lại thêm cách xa&lt;br /&gt;Cuộc đời có những hạnh phúc thật gần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi&lt;br /&gt;Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười&lt;br /&gt;Ngày mai đây hãy tin là thế&lt;br /&gt;Và khi ấy còn nhận ra nhau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mang theo ánh nắng mang theo tiếng cười&lt;br /&gt;Bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ&lt;br /&gt;Rong chơi biết có nỗi đau vô cùng&lt;br /&gt;Khi dừng chân mới hay ta xa lạ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghêu ngao câu hát ánh trăng theo về&lt;br /&gt;Nơi nào mái ấm những bạn bè thân&lt;br /&gt;Ôi mênh mang quá biết đâu quê nhà&lt;br /&gt;Câu chuyện xưa ấy tưởng chừng ta quên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC81Zi9kNWY3NGYzZTY2YWQ5MTFjOWYyMGY4ZGE0MWQxZGIxNC5cUIbaBmUsICDN8R2nhdUngqVjIE3GoSBOZ8OgeSBYxrBhfEhp4WeBdUngBWeBiBUaOG7pWN8ZmFsmUsIC2U" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni9lNC82ZTQ4NjY3ZDI3OWMxODlhMjQ4NjgxYWJmNDM5OWI5Yi5cUIbaBmUsICDN8R2nhdUngqVjIE3GoSBOZ8OgeSBYxrBhfE5ndXnhdUng4VdUngIEjhdUng5NdUngZyDDgm58ZmFsmUsIC2U" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;I still walk on familiar roads&lt;br /&gt;Do you ever remember?&lt;br /&gt;We are a little farther each day&lt;br /&gt;In this life, there is such happiness, so close...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I still dream the dreams I had&lt;br /&gt;Some can be forgotten, but the smiles&lt;br /&gt;From now on, please believe so&lt;br /&gt;And then, we see each other...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Take away sunshines, take away laughter&lt;br /&gt;Start from there, chasing the dreams&lt;br /&gt;Wandering, with the infinite hurt&lt;br /&gt;Just at the end, do we understand how strange we are...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Singing a song, along with moonlight&lt;br /&gt;Where is the home, with all close friends&lt;br /&gt;How endless it is, where is the family&lt;br /&gt;That old story, I did think we forget for long...&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Ôi, tôi nhớ ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay lại có cơn mưa nữa, trời âm u mất một lúc, nên cũng dễ biết rằng trời mưa. Có điều, cái âm u làm tôi nhớ. Làm tôi chợt nhận ra, không chỉ những lúc nhìn mưa, mà cả những lúc nhìn không gian u tối trước cơn mưa, tôi cũng thấy nao lòng. Không có ánh sáng thì không biết đến bóng tối, hay là vì bạn đang yên ấm trong mái nhà nên mới có cảm giác ấy trước những ngày mưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những khoảnh khắc ấy, mỗi lần trước những cơn mưa. Trời mây một màu đen xỉn. Gió ùa vào lạnh toát, và chỉ có tiếng sấm gầm từng cơn. Nghe như hoang vu lắm. Nghe như lạnh lùng lắm. Nghe như chia ly. Nghe như cô đơn. Nghe mà như không nghe, rơi tõm cả vào một không gian, chỉ mình buồn, chỉ tâm hồn mình buồn, nghe như giam cầm trong ấy, rồi một mình trong ấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chẳng rõ mình thế nào...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-3121712669136021485?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/3121712669136021485/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/giac-mo-ngay-xua.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3121712669136021485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3121712669136021485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/giac-mo-ngay-xua.html' title='GIẤC MƠ NGÀY XƯA'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-8829031349741352964</id><published>2010-05-07T01:25:00.000+07:00</published><updated>2010-05-07T01:31:21.269+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>HÌNH THỨC</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Để tôi nói bạn nghe thế nào là xui xẻo. Xui xẻo là khi tối thứ 3 bạn có kế hoạch viết cho xong khóa luận để sáng thứ 4 đem nộp, thì từ chập tối, mạng không vào được. Bạn cứ nghĩ rằng nó nghẽn mạng, như thường xuyên vẫn thế. Dè đâu, nó bị sập. Mà không sao, vì phần còn lại cũng không cần online, common sense thôi. Thế rồi, khi bạn mải mê viết và… điện cúp. Xui xẻo là khi bạn vật lộn với cái mạng chậm chạp, mở 2 tab web hoài không ra. Đến lúc tận cùng kiên nhẫn, bạn bấm tắt (đến cả cái sự tắt cũng chậm chạp) Và khoảnh khắc bạn bấm tắt, thì hai trang web… hiện lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cái rủi có cái may. Tức đến khóc vì vừa bị cúp điện và cúp mạng, cầm máy nhắn tin cho anh bạn (who hates me). Ngờ đâu anh ta cũng reply lại bông đùa, ít ra là không tỏ vẻ phiền phức (like somebody who hates you will do)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung, rủi có may. Cơ mà họa vô đơn chí (may vô đa chí!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái hôm thứ 2, khi tôi viết gần xong khóa luận (để dành sang cái ngày thứ 3 nói trên viết tiếp) va ngồi chỉnh sửa lại vài dăm ba cái font, dòng, trang, đánh số, mục lục… Mục tiêu ban đầu đơn giản: đậu khóa luận để tốt nghiệp, cho nên dự định cũng đơn giản: khoa bắt làm 60, mình cũng 60 là đủ. Tính là viết 40 trang, chỉnh dòng, canh lề, nó dài ra 60 là vừa. Cũng ráng phấn đấu thêm 41 cho trừ hao. Thêm bảng biểu cho dài, thêm hình hiếc cho bự. Ấy thế mà, khi canh lề xong xuôi, từ 40 nó tăng lên… 84. Tôi chợt thấy bất ngờ, hoặc la shock. Cái trò phù phép mang tên “1.5 lines” của word nó như thế đấy… Vậy có nghĩa là những bài khóa luận tàm tạm hoành tráng (về số trang) mà tôi biết, hóa ra, chỉ chừng 50 trang…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề là tại sao chúng ta phải tung nó ra hơn 120 trang, mà không để nguyên nó như thế? Bởi vì cái tâm lý chung cần nó dày, nó bự, nó choáng ngợp bề ngoài, mặc dù bên trong chả có khỉ gì. Bởi vì chúng ta nghĩ rằng các thầy cô cũng chỉ lướt qua, cái hoành tráng bề ngoài, gây ấn tượng đầu đủ 50% số điểm. Bởi vì chúng ta quá hình thức.&lt;br /&gt;Không phủ nhận rằng, có những đứa bạn tôi có những đề tài tâm huyết, có những bài khóa luận mà nó kỳ vọng. Một cô bạn tôi đặt kỳ vọng vào chương 3, và nghe cái cách cô ấy nói về việc viết lại một khóa luận hơn 200 trang (không chiêu 1.5) của cô giáo tôi thuở trước thì… Một thằng bạn treo status yahoo: Mừng hết muốn ăn vì tìm được cách tính REER. Một thằng bạn khác, khi tôi qua nhà chơi, thì nó mở cái khóa luận đã viết xong, và nói bóng gió rằng có những chỗ tâm đắc, vì nó tự viết. Đủ hiểu là nó muốn khoe. Nếu chấm điểm, chả phải chấm những điều đó còn hay hơn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả lẽ bao năm thế hệ sinh viên đi thực tập hồi đáp về, mà nhà trường vẫn bắt buộc? Cái khóa luận không phải đóng bìa, nhưng thôi, cứ đóng cho đẹp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chấp nhận đi, chúng ta đang ở một thế giới hình thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu là bộ giáo dục, tôi cắt giảm các môn học phổ thông chỉ còn chừng 6 môn chính. Toán, Văn, Ngoại Ngữ, Lịch Sử, Luật, và một phần môn Vật Lý đủ để dùng trong cuộc sống. Hóa hiếc, Sinh siếc, Địa điếc làm tự chọn. Thể dục và Nghệ thuật làm ngoại khóa. Giáo dục giới tính và tâm lý làm định kỳ. Hy vọng gì học trò học một mớ những quang phổ, những phép lai, những cấu tạo máy móc? Thứ nhất, chả cần trong cuộc sống. Thứ hai, ai chả biết học trò quên hết ngay khi tốt nghiệp?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hình thức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chấp nhận đi, chúng ta còn đang ở một thế giới thực dụng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà cô kế toán kể một tràng về việc học chỉ cần đậu là đủ, và cái cách đậu điểm cao thì hay kiêu ngạo và dễ ghét. Thay vì các trường đại học dạy về lý thuyết (không thực dụng) thì dạy học trò cách quan hệ để có việc làm đi vậy. Vì chúng ta xin việc theo quen biết, theo miệng lưỡi mà ra. Sao không có một môn học cho miệng lưỡi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi, thế đủ biết tương lai cho mình trong thế giới thực dụng nó thế nào. Chả được cái chi. Cơ mà, thực dụng mà, mình chả được cái chi, cũng chả ai quan tâm…&lt;br /&gt;Nói để than vậy, đồng thời kiếm cớ đổ lỗi cho sự thất bại có thể có sau này vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đi bên em, chiều trên lối vắng, phố xa phố xa ngỡ như thật gần… Đôi tay em gầy trong chiếc lá, giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nghe Tam ca Áo Trắng, lại nhớ tuổi thơ rồi. Chuỗi ngày thực tập kết thúc nhẹ như mây…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nọ mạng hư yahoo, hôm nay mạng hư google, blogspot dính theo. Những dòng này viết từ word mà chép qua!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-8829031349741352964?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/8829031349741352964/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/hinh-thuc.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8829031349741352964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8829031349741352964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/hinh-thuc.html' title='HÌNH THỨC'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-6426872403824085058</id><published>2010-05-02T23:32:00.006+07:00</published><updated>2010-05-03T00:19:19.930+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bài-ca'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>ANOTHER DAY IN PARADISE</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S92yHt6_ucI/AAAAAAAAAIk/uwTrLE-FHRs/s1600/homeless9.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 265px; FLOAT: right; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5466721368353520066" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S92yHt6_ucI/AAAAAAAAAIk/uwTrLE-FHRs/s400/homeless9.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Phil Collins)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;She calls out to the man on the street&lt;br /&gt;"Sir, can you help me?&lt;br /&gt;It's cold and I've nowhere to sleep,&lt;br /&gt;Is there somewhere you can tell me?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He walks on, doesn't look back&lt;br /&gt;He pretends he can't hear her&lt;br /&gt;Starts to whistle as he crosses the street&lt;br /&gt;Seems embarrassed to be there&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you and me in paradise&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you, you, me in paradise&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just think about it...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;She calls out to the man on the street&lt;br /&gt;He can see she's been crying&lt;br /&gt;She's got blisters on the soles of her feet&lt;br /&gt;She can't walk but she's trying&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you and me in paradise&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you, you, me in paradise&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just think about it...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh lord, is there nothing more anybody can do&lt;br /&gt;Oh lord, there must be something you can say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You can tell from the lines on her face&lt;br /&gt;You can see that she's been there&lt;br /&gt;Probably been moved on from every place&lt;br /&gt;'Cos she didn't fit in there&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you and me in paradise&lt;br /&gt;Oh think twice, it's just another day&lt;br /&gt;For you, you, me in paradise&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just think about it... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5466722380633719794" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S92zCo9Zw_I/AAAAAAAAAIs/1634XkP8n0A/s400/homeless-sidewalk.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Người đàn bà gọi một người đàn ông trên phố&lt;br /&gt;"Ngài ơi, làm ơn cứu giúp tôi.&lt;br /&gt;Trời lạnh quá, và tôi chẳng có nơi nào để ngủ.&lt;br /&gt;Liệu có chỗ nào, ngài chỉ tôi được chăng?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ta bước tiếp, không nhìn lại&lt;br /&gt;Vờ như không nghe thấy tiếng người đàn bà&lt;br /&gt;Và bắt đầu huýt sáo khi băng ngang qua đường&lt;br /&gt;Cảm thấy như ngượng lắm khi ở đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này, hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa&lt;br /&gt;Cho anh và tôi trên thiên đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ lại đi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn bà gọi một người đàn ông trên phố&lt;br /&gt;Ông ta có thể thấy bà ta đang than khóc&lt;br /&gt;Đầy những vết phồng rộp trên bàn chân&lt;br /&gt;Bà ta không thể bước tiếp nữa, nhưng vẫn cố...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này, hãy nghĩ kỹ đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa&lt;br /&gt;Cho anh và tôi trên thiên đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ kỹ đi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi Chúa ơi, không còn điều gì để ai đó có thể làm nữa sao&lt;br /&gt;Ôi Chúa ơi, ngài phải nói điều gì đi chứ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngài có thể đọc được trên gương mặt bà ta&lt;br /&gt;Ngài chắc phải thấy bà ta ở đó&lt;br /&gt;Có lẽ đã lang thang khắp mọi nơi&lt;br /&gt;Bởi chẳng có chỗ nào phù hợp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này, hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là thêm một ngày nữa&lt;br /&gt;Cho anh và tôi trên thiên đường&lt;br /&gt;Hãy nghĩ lại đi, cũng chỉ là một ngày khác nữa&lt;br /&gt;Cho anh và tôi trên thiên đường...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5466722881119645970" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S92zfxai8RI/AAAAAAAAAI0/8juHziAHWhs/s400/The_Rain_Beggar_by_aR_Ka.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Một bài hát tuyệt vời, với cái tên tuyệt vời và nội dung ý nghĩa. Cộng thêm giọng hát đặc biệt của Phil và giai điệu đầu bài không thể quên...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC8yNy9kMjmUsICxNDllZTlhMTM3N2ZhNzQzNmY3NzYyOTMxMTdhMC5cUIbaBmUsICDN8QW5vInagaMEdGhlmUsICiBEYXkgSW4gUGFyYWRpmUsIC2V8UGhpWeBCBDWeB2xsaW5zfGZhWeBHNl" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-6426872403824085058?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/6426872403824085058/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/another-day-in-paradise.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6426872403824085058'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6426872403824085058'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/05/another-day-in-paradise.html' title='ANOTHER DAY IN PARADISE'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S92yHt6_ucI/AAAAAAAAAIk/uwTrLE-FHRs/s72-c/homeless9.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-6606871160749599266</id><published>2010-04-30T21:59:00.002+07:00</published><updated>2010-04-30T22:27:16.317+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>NGÀY ẤY ĐÂU RỒI, NGÀY ẤY ĐẦU RỒI...</title><content type='html'>Một ngày cuối tháng tư, người chị họ thứ hai đến chơi với cái bụng bầu. Mới đám cưới hồi Tết... Nhanh chóng vánh. Mới hôm nào, người chị họ thứ nhất còn mới vào...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Sao nghe cứ như mấy bà nói về những đứa con mình... "mới hôm nào")&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời mưa, một cơn mưa nhẹ. Nhưng thế cũng may lắm, cũng mát được chút nào mấy ngày oi ả vừa qua. Mưa lúc nào cũng đáng để nói. Trong văn chương, mưa lúc nào cũng là một thứ gì có sức miêu tả vô cùng. Một bóng người ngồi dưới hiên nhà mưa nghe nó cứ lẻ loi. Một đứa trẻ chạy chơi dưới mưa lại vô tư vô cùng. Tôi vẫn nói rằng mưa làm những bức tường vô hình, nhân ảnh mờ đi trong mưa, còn âm thanh cũng nhòa đi trong tiếng nước trên những mái nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuở nhỏ, cứ hễ có mưa là thấy vui. Vì tha hồ hét ầm trời mà chả sợ chi. Mưa đến, cửa sổ hay bị tạt nước, mà trẻ con lại cứ thích đứng cho mưa tạt vào cho mát. Những chiều mưa không dám bật tivi, vì sợ ăng ten bị sét đánh. Nhà thì không bật đèn, trừ khi bão lớn đen trời, vì còn giờ chiều, chỉ có ngồi dưới phòng khách mà chơi với mấy con chó, trong khi bà may may vá vá gì đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này, hay nhớ về tuổi thơ. Nhớ rồi thì ngồi buồn về tương lai. Đến cái thời mà nói với em gái bắt đầu tìm nghề là vừa. Đến cái thời mà hết mẹ, đến chị hỏi thăm xin việc ở đâu. Đến cái thời mà việc đi học thành như xa xỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao người lớn lại không nhìn đời như những đứa trẻ con? Dù gì đi nữa, thì cái thế giới của Peter Pan nghe vẫn thật thú vị. Thế giới của Mít Đặc cũng toàn trẻ con, làm đủ mọi thứ đấy thôi. Đầy những phim hoạt hình về những thành phố chỉ có trẻ con, trẻ con làm đầu bếp, trẻ con làm bác sỹ, đến cảnh sát cũng trẻ con. Tôi tưởng tượng ra ngoài kia, có những nhà kinh doanh đầu óc luôn phải suy nghĩ về một mớ chứng khoán. Có những bà cô cáu kỉnh ngồi bàn giấy, đóng dấu, hay gắt gỏng, tỏ vẻ không ưa thích gì việc mình làm, nhưng chả bao giờ chịu bỏ việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn công việc gì mà mình thích. Dù lương có thấp hơn những mức ngất ngưởng của dân tài chính cũng chẳng sao. Dù gì tôi cũng chỉ có một mình. Tôi cần những đồng nghiệp không suốt ngày lăm le nói xấu, gài cho nhau bị đuổi việc. Tôi cần một ông sếp thỉnh thoảng cuối tuần cũng hú nhân viên đi kara một buổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà ngay cả khi được thế, có khi tôi cũng chả hài lòng. Tôi là một đứa an phận hơn là biết hài lòng. Là một kẻ không chấp nhận cuộc đời chỉ có lớn lên, đi học, lập gia đình, có một công việc hàng ngày, và cứ hàng ngày thế cho đến khi nghỉ hưu. Là một kẻ muốn cuộc sống phải như hình sin, tuy là tới lúc xuống đáy thì buồn thảm vô cùng. Ấy thế mà muốn đi du lịch, lang thang, xa Sài Gòn, "xa đám đông điên loạn". Mong là đậu SSEAYP. Có ai ở ban tuyển chọn vô tình thấy blog mình, thì may ra đậu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chung quy là tiền. Hôm nọ có cả hoạt hình Disney nói về tiền, về lạm phát, về vòng quay tiền... Đến hoạt hình cũng thế. Người lớn cũng muốn dạy trẻ con tiền. Tôi không nghĩ thế giới đang phát triển với hướng dành cho con người tự do nhiều hơn. Con người đang bị ràng buộc nhiều hơn... Người không tiền, phải làm lụng để kiếm tiền, đến lúc có đủ tiền thì hết mất tuổi. Kẻ sinh ra đã nhiều tiền thì cứ tiêu tới tiêu lui, vung ra khoe thiên hạ, rồi thì một số ít đến lúc nào đấy lại tỏ vẻ buồn chán vì hết cái để chơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng..." Quả vậy. CD mới của Mỹ Tâm vể các tình khúc ca ngợi quê hương nghe cũng khá được...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giá như mà tôi có một chút gì nhiều hơn để tự tin thì mọi thứ chắc cũng khác. Danh sách những nơi muốn nộp hồ sơ cứ lung tung, từ Pepsi đến cả IDECAF, thậm chí muốn vào một vài tạp chí, một công ty thời trang...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày ấy, tôi cần về ngày ấy...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-6606871160749599266?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/6606871160749599266/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/ngay-ay-au-roi-ngay-ay-au-roi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6606871160749599266'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6606871160749599266'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/ngay-ay-au-roi-ngay-ay-au-roi.html' title='NGÀY ẤY ĐÂU RỒI, NGÀY ẤY ĐẦU RỒI...'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-1599007969114495008</id><published>2010-04-12T14:22:00.003+07:00</published><updated>2010-04-12T14:27:54.715+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='truyện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>THƯ CỦA MỘT THẦY GIÁO GỬI HỌC TRÒ NHÂN NGÀY 20-11</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S8LLJTu3LxI/AAAAAAAAAIc/8zYDx-mayoA/s1600/634038962159687500_xuat_khau_cuoi_IN_PROOF4.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 249px; FLOAT: right; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5459149059102551826" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S8LLJTu3LxI/AAAAAAAAAIc/8zYDx-mayoA/s400/634038962159687500_xuat_khau_cuoi_IN_PROOF4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;(not a story for laughing...)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tý thân yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy biết rằng giờ này em đang băn khoăn ghê gớm là sẽ làm gì vào ngày 20 - 11. Em muốn tới thăm nhà thầy nhưng không biết nói thế nào... Em muốn tặng thầy một món quà nhưng em có ít tiền... Bao nhiêu là cân nhắc ngổn ngang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ thầy hiểu điều đó vì thầy cũng đã trải qua tất cả những tâm trạng ấy khi còn đi học. Suốt ngày 19 và 20, từng tốp trẻ em lùng sục ngoài phố, mò vào các cửa hàng lưu niệm, mua không biết bao nhiêu những bưu thiếp, những đồ vật xinh xắn, nho nhỏ giống hệt nhau nhưng ai cũng tưởng rằng mình đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vẫn tôn trọng những thứ đó, nhưng Tý ơi, thầy nói thật với em nếu mấy chục năm dạy học, thầy chất tất cả các món quà ấy trong phòng thì chắc chắn thầy đã ở trên nóc nhà từ lâu rồi, do nhà thầy rất bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tất cả lòng thành thật của mình, thầy có thể nói món quà quý nhất mà em mang lại cho thầy chính là khi em trở thành một con người tốt, sau khi học ở trường ra. Chắc Tý nghĩ câu này cũng không có gì đặc biệt, nhưng đã tới nhấn mạnh chẳng phải vậy đâu em ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tý thương yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay từ khi sinh ra hình như mọi thứ để em trở thành người tốt đã sẵn sàng: Đó là ở nhà thì nghe lời cha mẹ, tới trường thì nghe lời thầy cô. Lớn hơn chút nữa em biết ra đường phải nghe theo luật giao thông, ăn uống phái chấp hành luật vệ sinh, cư xử phải để ý tới thái độ của bạn bè, tuy không viết ra nhưng cũng coi như luật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi lớn lên thêm nữa, ra trường muốn thành bác sĩ em có quy định của Bộ Y tế, nếu là phóng viên em có luật báo chí, là nhà văn em có luật xuất bán, là đạo diễn em có luật điện ảnh... Thậm chí nếu không may, chả là gì hàng ngày em cũng phải tuân theo quy định gửi xe, quy định về vệ sinh dịch tễ hay phòng chống cháy nổ... và cụ thể nhất, khi đang học trong trướng của thầy, Tý thân yêu, em đang phải tuân theo nội quy vào lớp, nội quy làm bài kiểm tra, nội quy ngồi trong phòng học, nội quy mặc đồng phục của trường...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, Tý ơi, khi bước vào cuộc đời, em cũng bước vào hàng ngàn, hàng vạn các quy tắc mà xã hội đã soạn thảo sẵn, nhà trướng đã soạn thảo sẵn và thầy đã soạn thảo sẵn. Thầy cũng nói ngay rằng phần lớn các quy định đó rất hay, rất chính xác và rất hay thay đối, khiến suốt cả cuộc đời, em luôn luôn có dịp điều chỉnh mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 20 -11 là ngày của thầy cô. Sớ dĩ được gọi là thầy cô, vì những người đó đã chỉ bảo cho em một cách sống có giá trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tư cách người thầy mấy chục năm đứng trên bục giảng, thầy muốn nói với em điều này: Nếu chỉ biết, chỉ tuân thủ và chỉ sống theo tất cả các quy định thì em sẽ không bao giờ trở thành một con người đúng nghĩa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì các nguyên tắc, dù rất hoàn hảo, cũng chỉ cố gắng khiến em thích hợp với một số đông. Đặc biệt là nền giáo dục ở ta, luôn luôn đề cao vai trò của tập thể, của những người xung quanh và luôn nhắc nhở mọi người coi cái chung là quan trọng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên ngay từ thơ ấu, em luôn luôn được hiểu phải đặt mình dưới tập thể, em luôn luôn được khuyên khó khăn gì cũng tìm sức mạnh ở tập thể và nếu phải lựa chọn giữa suy nghĩ của em và suy nghĩ của đám đông thì em hãy bỏ qua mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một triết lý giáo dục như thế không phải sai. Nó có nguyên nhân và hoàn cảnh của nó. Giáo dục, Tý ạ, đó là một khoa học, được hình thành trong sự phát triển của đời sống chúng ta. Đã bao năm nay chúng ta hiểu rằng chi có dựa vào nhau, tạo thành một khối liên kết, chúng ta mới đủ sức mạnh để chiến thắng trong nhiều lĩnh vực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan niệm ấy hoàn toàn đúng, nhưng theo thầy nghĩ, vào đầu thế kỷ XXI này, có lẽ nhiều người đã hơi lạm dụng nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tý ơi, em nên biết rằng dù có hằng trăm tỷ cá nhân sẽ và còn sinh ra trên trái đất, thì điều kỳ diệu nhất chính lại ở chỗ không người nào giống người nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trò Tý của thầy là duy nhất, trò Tèo của thầy là duy nhất và trò Ngọc Bích, trò Ngọc Ngà của thầy nếu có, cũng là duy nhất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và xu hướng hôm nay là xu hướng đề cao, tôn trọng và phát huy những cái duy nhất đó. Một con người cũng có một địa chỉ email, một con người cũng có thể lập một trang website và một con người cũng có thể nói bằng máy tính cho cả thề giới cùng nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đến lúc, Tý thân, em nên được học hoặc tự học một môn vô cùng quan trọng là môn tôn trọng bản thân mình. Em phải biết quý những gì của riêng em, em phải biết làm những gì của riêng em, và em phái thấy đúng những cái đúng của riêng em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo thầy, một xã hội phát triển là một xã hội mà mỗi cá nhân của nó cùng có nhiều sức mạnh khác nhau và tất cả các luật lệ, các quy tắc tiến bộ đều nên hướng tới mục tiêu làm cho mỗi cá nhân có cơ hội và có ý chí muốn nổi bật lên, chớ không phải ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được như thế, Tý thân yêu, ngay từ bây giờ, ngay từ phút này, chúng ta phải hành động bằng những chuyện nhỏ nhất. Chúng ta cần tôn trọng trẻ con, đặt chúng vào những môi trường độc lập, dạy cho chúng tự tìm ra quyết định chứ không phải chỉ chấp hành quyết định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta phải coi sự riêng tư của mỗi học sinh cũng thiêng liêng và đáng trân trọng như nhiều sự khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đất nước Việt Nam của thầy và của Tý sẽ không bao giờ phát triển nếu những trẻ em của nó thiếu tự tin, nếu những học trò chỉ coi mình là một phần chứ không phải là một nhân tố hoàn chỉnh của xã hội, ngay từ rất sớm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có thể nói với các em một điều gì, thì thầy chỉ muốn nhắc rằng đám đông cũng có thể cô độc và các điểm mười cho sự giống nhau cũng chính là điểm một cho sự sáng tạo. Em sẽ không khi nào trở thành một công dân xuất sắc nếu không tự tạo cho mình một phong cách độc lập, độc lập đến nỗi là duy nhất trong cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tý ơi, thầy không dạy em học, mà dạy cho em cách học, thầy không dạy em sống mà dạy cho em để sự sống không bị kìm hãm, không món quà nào tốt đẹp cho thầy bằng việc em lớn lên và trở thành một con người mạnh mẽ, có niềm kiêu hãnh về bản thân một cách đầy đủ và tự hào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Trích&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Xuất Khẩu Cười&lt;/strong&gt; - &lt;strong&gt;Lê Hoàng&lt;/strong&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-1599007969114495008?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/1599007969114495008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/thu-cua-mot-thay-giao-gui-hoc-tro-nhan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/1599007969114495008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/1599007969114495008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/thu-cua-mot-thay-giao-gui-hoc-tro-nhan.html' title='THƯ CỦA MỘT THẦY GIÁO GỬI HỌC TRÒ NHÂN NGÀY 20-11'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S8LLJTu3LxI/AAAAAAAAAIc/8zYDx-mayoA/s72-c/634038962159687500_xuat_khau_cuoi_IN_PROOF4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-5958899179483229040</id><published>2010-04-02T14:49:00.002+07:00</published><updated>2010-04-02T15:05:59.093+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>THÁNG TƯ VỀ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tháng tư về, gió hát mùa hè...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầm bậy, hết hè từ lâu rồi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, tự dưng ồ ạt hàng xóm xung quanh, nhà nào cũng đập, cũng sửa, cũng xây. Ngay cả nhà đối diện cửa sổ phòng cũng xây thêm tầng. Hậu quả là ngày nào cũng ầm ầm ì ì, hết tiếng khoan, tiếng đập, tiếng cắt xéo từa lưa gì đấy. Đinh tai nhức óc, trốn ở đâu cũng không xong. Kiểu này chỉ có nước đeo tai nghe vào mà bịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, bài khoá luận chưa viết được một chữ. Đề cương gửi mail giáo viên hướng dẫn cũng chưa thấy reply gì. Gọi hoài thì bất tiện. Mà viết trong cái âm thanh (như trên) quả là kinh khủng! Bạn Vân bảo sao gan thế, sao đến giờ chưa viết chữ nào. Thì là còn cả tháng rưỡi nữa. Cơ bản là mấy bài thuyết trình, tiểu luận gì trước đó, cũng tự tay viết, có chép, có cóp gì đâu, nên ít ra cũng hơn được mọi người là biết cách viết, biết cách lập đề cương, này nọ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, ngồi đọc báo Tuổi Trẻ, lướt qua trang văn hoá, nghệ thuật, rồi thì ngó vào quảng cáo, thấy cái ô tuyển dụng nào mà to to là nghía vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, đọc thấy cái tin của Ricky. Haiz. Tự dưng thấy buồn. Một dự án điện ảnh chợt lóe ra mang tên "Letters to Ricky". Thần tượng một thuở (thuở đó tự dưng khoái nhạc Latin thế!) ráng lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, blog lại dở chứng. Qua 12 giờ đêm mới vào được. Hâm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, thôi, muốn đi học như ngày xưa cho khỏi suy nghĩ nhiều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, muốn ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng tư về, em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dại ơi, chớ sợ nắng sương&lt;br /&gt;Cứ xanh xanh mãi, cứ vươn lên đời...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS82NS81NjU1Y2M2ZGRjZmNmZjQ0Yjk1MGVkMzE5YTA4NDJhZS5cUIbaBmUsICDN8VGjDoW5nIFTGsCBW4WeBdUngBfEjhdUng5NdUngZyBOaHVdUngZ3xmYWxzZQ" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/rL7cVClEa2k&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;color1=0x006699&amp;color2=0x54abd6"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/rL7cVClEa2k&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;color1=0x006699&amp;color2=0x54abd6" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-5958899179483229040?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/5958899179483229040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/thang-tu-ve.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5958899179483229040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5958899179483229040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/thang-tu-ve.html' title='THÁNG TƯ VỀ...'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-8706696679116858874</id><published>2010-04-01T00:22:00.002+07:00</published><updated>2010-04-01T00:32:00.388+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='những-người-xung-quanh-tôi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>BÓNG THANH TRÀ</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7OFqAdO1fI/AAAAAAAAAH8/74T8RGjBJig/s1600/ThanhTra.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 284px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5454850530399409650" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7OFqAdO1fI/AAAAAAAAAH8/74T8RGjBJig/s400/ThanhTra.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lạch cạch xe hàng rong&lt;br /&gt;Tất tả ghé vào bên đường&lt;br /&gt;Vội vàng ngủ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng đang ngủ&lt;br /&gt;Là chùm thanh trà vàng như màu ngày Tết&lt;br /&gt;Lúc ngọt lúc chua,&lt;br /&gt;Xe hàng khi đông khi vắng.&lt;br /&gt;Mùa thanh trà về,&lt;br /&gt;Nên người càng ít đến vội đi.&lt;br /&gt;Quả ngủ vắt vẻo trên giỏ,&lt;br /&gt;Người ngủ gật gù bãi cỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chân bó tay khoanh,&lt;br /&gt;Đầu lúc lên lúc xuống,&lt;br /&gt;Giữa ngã tư,&lt;br /&gt;Xe lúc vội chạy qua, dừng đèn rồi chạy vội tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác ơi, xin ghé mua tôi&lt;br /&gt;Này chua này ngọt, như xơi sự đời…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh đèn sáng đường khuya&lt;br /&gt;Tiếng xe vang phố tối&lt;br /&gt;Thanh trà còn đấy, thì người còn đây.&lt;br /&gt;Ngủ bờ ngủ bãi,&lt;br /&gt;Ngủ đứng ngủ ngồi,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh trà từng chùm hát ru&lt;br /&gt;Gió vù vù&lt;br /&gt;Ngủ vờ ngủ vật…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;(đêm cuối tháng Ba – 2010, bóng chị bán thanh trà ven ngã tư Hàng Xanh…)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-8706696679116858874?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/8706696679116858874/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/bong-thanh-tra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8706696679116858874'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8706696679116858874'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/04/bong-thanh-tra.html' title='BÓNG THANH TRÀ'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7OFqAdO1fI/AAAAAAAAAH8/74T8RGjBJig/s72-c/ThanhTra.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-3183100079475363512</id><published>2010-03-31T00:18:00.002+07:00</published><updated>2010-03-31T00:20:24.478+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>ANH YÊU EM</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7Iyu-tr6OI/AAAAAAAAAH0/m53XKMdRtT8/s1600/Digital_CG_spring_glory.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 250px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5454477881389082850" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7Iyu-tr6OI/AAAAAAAAAH0/m53XKMdRtT8/s400/Digital_CG_spring_glory.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Anh yêu em tinh khiết&lt;br /&gt;Trong ngần như thần tiên&lt;br /&gt;Anh yêu em dịu hiền&lt;br /&gt;Ngủ mềm trên cỏ lá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nhớ em da diết&lt;br /&gt;Mỗi ngày về, chờ trông&lt;br /&gt;Anh - nắng ấm hừng đông&lt;br /&gt;Yêu em – nàng sương sớm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi sớm mai xanh biếc&lt;br /&gt;Này em, có đợi anh ?&lt;br /&gt;Anh nhớ em ngọt lành&lt;br /&gt;Cớ sao em xa mãi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mong cho cỏ lá&lt;br /&gt;Chở che em mượt mà&lt;br /&gt;Nắng về như sóng xa&lt;br /&gt;Để đôi ta tao ngộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mong ngày đông giá&lt;br /&gt;Mong bình minh lạnh câm&lt;br /&gt;Để tình yêu anh nồng&lt;br /&gt;Không làm em tan rã…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc lại bài thơ này, nhiều lúc tự thấy buồn cười. Đoạn đầu nghe trong veo, có phần hơi sến, nghe tình không thể tả, đến chừng gần cuối, lại thấy như nhuốm màu thơ cổ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là tôi thích bài này. Tôi chỉ đơn giản muốn kể về một chuyện tình, kẻ đêm kẻ ngày. Bình minh đến, chàng đến, thì nàng tan đi. Nó giống như hai người mỗi ngày chỉ có vài giây phút được gặp nhau như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện của Chức Nữ, Ngưu Lang. Là chuyện của Elizabeth Swann và thuyền trưởng tàu Người Hà Lan Bay. Là chuyện tình của hai ngôi sao nổi tiếng, dành nhau vài phút trong thang máy. Yêu, thì rằng yêu. Nhưng có thành đôi không, cũng cần ở trời...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn muốn nói về một thứ tình mà người ta đau khổ vì nó. Thứ tình kiểu như "tình yêu anh nồng làm em tan rã". Vì yêu nắng mà phải tan sương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thứ tình nào như vậy? Tình của Heathcliff dành cho Catherine. Tình của "con chim yêu cá, và chúng sẽ ở đâu?"... Tình của Brokeback Mountain. Của Sweet November. Của City of Angels. Của Montague và Capulet. Của Rose. Và của nàng tiên cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà ta vẫn yêu. "Cô đơn là thế, sao tình ta vẫn cứ say mê?" Bởi lẽ, có một điều mà những con người trên không kể ra, rằng là. Thà chịu nỗi đau đớn của người đời ruồng rẫy, của xa cách muôn ngàn, còn hơn nỗi đau là phải chối bỏ rằng ta yêu nhau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài lề. Em ơi, anh vẫn tin, chẳng có gì mãi trên đời, dù rằng tình đôi ta vẫn luôn luôn tuyệt vời... Câu này đúng với cuốn truyện Socrates in Love.&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-3183100079475363512?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/3183100079475363512/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/anh-yeu-em-tinh-khiet-trong-ngan-nhu.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3183100079475363512'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3183100079475363512'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/anh-yeu-em-tinh-khiet-trong-ngan-nhu.html' title='ANH YÊU EM'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S7Iyu-tr6OI/AAAAAAAAAH0/m53XKMdRtT8/s72-c/Digital_CG_spring_glory.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-8486217121199899099</id><published>2010-03-20T00:39:00.003+07:00</published><updated>2010-03-20T01:12:35.240+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bài-ca'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tôi-yêu'/><title type='text'>NGHE THÀNH PHỐ THỞ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tối hôm nọ, ngồi xem August Rush mà phát ghen tị cả lên. Nói gì thì nói, tài năng vẫn là của trời phú. Có người được cho cái tài này, thì người khác sẽ bị lấy mất từ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thì sáng hôm sau, ngồi lục lọi nhà kho, lôi ra cây guitar cũ. Chợt nhớ lại người thợ mộc trong Garasu no Kamen, cứ mỗi ngày đi qua, nhìn nó một lần, chạm vào một lần, nghe thanh âm vang lên, rồi sẽ dần dần mà cảm nhận được âm nhạc... Mỗi tội, là dây đàn để lâu chắc phải thay rồi. Huy động gọi điện khắp nơi cho những người quen chơi guitar mà mình biết, nhưng chả ai sẵn sàng giúp đỡ mình, chỉ mình vài mẹo với lại vài quy tắc đơn giản... Thế mới biết chắc mình khó ưa lâu nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm qua, nằm đợi ngủ, mà mơ mộng là đến lúc chơi được đàn, thì phải ráng tập hát, có những bài rất muốn hát với guitar, như If You're Not The One này, Vài Lần Đón Đưa này, rồi thì... Thành Phố Tình Yêu Và Nỗi Nhớ nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết bài này Nguyễn Nhật Ánh viết cho thành phố nào, và Phạm Minh Tuấn tặng thành phố nào. Nhưng cứ vờ như nó là của Sài Gòn đi vậy. Tôi thích nhất cái câu "Em ơi, hãy lắng nghe, nghe thành phố thở..." Bài này mà dịch lời sang tiếng khác thì khó mà hay, bởi khó mà kiếm được chữ nào, nghe động lòng như tiếng "thở". Tôi thở cùng thành phố hàng ngày. Mỗi 7g sàng lôi xe đi thực tập, cùng với những ông bố chở con đi học, cùng với những bà nội trợ tất tả đi chợ, cùng những cụ già vừa xong bài dưỡng sinh... Mỗi 5g chiều quay về với từng đoàn công nhân tan ca, với màu trời xanh ngào ngạt mây... Và mỗi đêm đi học thêm về, ghé ngang, đưa mắt nhìn một chiếc xe hủ tiếu gõ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy quan trên toàn cấm xích lô, cấm quán cóc hàng rong. Còn tôi lại thích, nó như một nét bình dị riêng của Sài Gòn, nhắc nhở rằng nó không hoàn toàn là một đô thị ồn ào, phức tạp, quý phái, mà còn hiền hoà, thân mật, nữ sinh ngồi quây quần trên từng chiếc ghế nhỏ cạnh một gánh tàu hũ, bóng một xích lô chậm rãi trong con đường loang lổ bóng cây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vô tình sao mà cả ngày nghêu ngao hát bài này, thì Trò Chơi Âm Nhạc tối nay cũng hát nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn của tôi nhớ, chủ yếu là những người nhân viên, công nhân bình dị, những ông Tây với những căn nhà sân vườn mát bóng cây, chủ yếu là xe máy, những nữ sinh áo dài. Và rồi khói bụi xuất hiện, những lô cốt xuất hiện, những thế giới khác nhau tách biệt ra, giai cấp đủ tầng lớp phân biệt nhau. Là do tôi lớn lên, hay vì một điều chi? Khu nhà tôi ở hiện nay, 10 năm trước, cái hồi vừa dọn về, còn bị gọi là vùng sâu vùng xa, nay lại thành một trong những khu nội thành sầm uất. Khu Tân Định của tôi xưa, tôi vẫn tự hào rằng nó là một khoảng lặng cách biệt với con đường Trần Quang Khải và Hai Bà Trưng ồn ào, giờ thì văn phòng, cao ốc, xe cộ cũng đã như nêm. Ngôi trường tôi mơ mộng vắng bóng áo dài. Không còn thời gian để đạp xe. Vỡ tan trong đám khói và còi. Một lúc nào đó, 10 năm sau, nó sẽ thành gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một bài báo nào đấy vui mừng bào Việt Nam đã được vào danh sách nuớc có thu nhập trung bình (từ nghèo mà lên), nhưng cũng cảnh báo rằng nó chỉ là một vẻ ngoài mới, một danh hiệu mới. Tính toán tuyệt đối mà ra, những kẻ giàu sụ, xài tiền như đùa cào bằng với những con người nghèo khó, mỗi ngày kiếm 10 ngàn để mua một chỗ ngủ. Kinh tế Việt Nam xưa nay moi ruột ra bán, đào vét tài nguyên, dầu mỏ rồi cứ thế mà bán rẻ, chạy đua theo thế giới khi đi còn vướng chân. Quan liêu bao nhiêu tầng mà rồi cũng chả biết, vì liêu đến thành lưới rồi, thông tin gì qua cứ lọc cả. Hay là vì mình cứ nhìn gần mà không nhìn xa. Ba tôi kể một truyện cười, mà bảo là nói ra không ai tin, chuyện người Việt Nam làm đạn pháo, chăm chút tỉ mỉ xong xuối, phát hiện ra, đạn không vừa nòng! Chuyện người Việt Nam đóng tàu, hô hào, khen ngợi, rồi thì hạ thuỷ không được, vì tàu không vừa lạch! Nợ bao năm, thâm hụt bao năm, tới cái thế hệ sau, thế hệ đang ít nhiều chai mòn vì tiền, vì nổi trội, vì danh sẽ trả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại ấp ủ một dự án phim về một khu nhà trọ Sài Gòn, nơi những con người trẻ sẽ có những vội vã riêng, vét lại một chút nét đẹp của Sài Gòn, của những ảo ảnh một thời của tôi về tương lai. Và cảnh cuối sẽ là nhóm bạn tảo mộ một người nữa, rồi đi dọc theo công viên, và bài hát này cất lên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vẫn đọng trong lòng, trái tim thành phố, như là cuộc sống, như là tình yêu, và nỗi nhớ, suốt đời, suốt đời mang theo..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MS9iNy8xYjmUsIC0NmMxNzA2YTRkNGRjZDRiMDNlNzJlZGJmYmFhMC5cUIbaBmUsICDN8VGjDoG5oIFBo4WeBdUngRIFTDrG5oIFnDqnUgVsOgIE7hdUng5dpIE5o4WeBdUngWeBfE3hdUng7kgVMOiWeBXxmYWxzZQ" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-8486217121199899099?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/8486217121199899099/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/nghe-thanh-pho-tho.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8486217121199899099'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8486217121199899099'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/nghe-thanh-pho-tho.html' title='NGHE THÀNH PHỐ THỞ...'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-2712926104594629404</id><published>2010-03-08T21:49:00.002+07:00</published><updated>2010-03-08T22:06:53.505+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>MỘT NGÀY TỒI TỆ</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(playing... When I Need You của Celine, lâu rồi không nghe bài này. When I Need Luck, where are you??)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tối Chủ Nhật xem Australia, dài hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ, tâm trạng vui vẻ, đi ngủ thoải mái, dậy thoải mái, thời gian sẵn sàng, không cập rập, đến chi nhánh tâm trạng vui tươi thoải mái. Chi nhánh điều ra phòng giao dịch cách đó cả chục cây, gần Phú Mỹ Hưng, vẫn cứ hồ hởi, thoải mái. Cái phòng giao dịch nằm ở vị thế đẹp không thể chê, ngay ngã tư, không bị cây cối che khuất, người qua lại đông đúc. Cả bọn 10 đứa làm xong cái danh sách rồi thì ngồi đợi. Đợi. Chờ đợi. Có bạn Hoà nói đùa rằng, bài học đầu tiên là sự kiên nhẫn. Quá kiên nhẫn...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đến chi nhánh là 7g30, xong xuôi, về đến phòng giao dịch cũng 8g30. Vậy mà đợi tới gần 10g thì trưởng phòng giao dịch mới về tới, gọi từng người để hỏi thăm. Mình cuối cùng, thấy anh ấy cũng dễ tính, nhưng rồi, nói về đề tài thực tập, ảnh bảo đâu đề tài chung quá, em quay về lại chi nhánh liên hệ. Có vẻ như anh ấy chả thích thú gì đề tài của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ừ thì nghĩ ra được một đề tài để làm, một mảng để làm cũng đâu dễ. Với lại, tuy là tính mình thích nổi, thích trội thì cũng có, nhưng có đâu tới mức phải có cái tên gây shốc mà nội dung chả có gì để nổi trội chứ. Tính mình xưa nay hay "tuỳ" nữa, anh muốn quăng em làm chỗ nào em làm, rồi em sẽ tuỳ cơ ứng biến mà tìm tòi. Bởi nói thật, đi thực tập, em là tờ giấy trắng, chỗ nào chả có thứ để học. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Về lại chi nhánh, thì anh phụ trách vừa nói chuyện vừa đùa giỡn, chả nghe mình nói câu nào... Một anh khác tới, thì bảo lại, em liên hệ phòng hành chính vào ngày mai. Nhưng trước đó, còn ngồi chờ thêm một tiếng nữa, tới gần 11g. Ngồi chung bàn là một dãy một đám bạn nữ, ngồi không, với một tập tài liệu dày cộp, hỏi tới hỏi lui thì biết là mấy ngày đầu, chỉ được lên đây ngồi, đưa tài liệu cho đọc, rồi thì về, tuần 2 buổi. Thôi, thế thì thà xin xỏ lạy lục quay lại phòng giao dịch, tuy là làm việc cả ngày, 3 ngày một tuần, nhưng dù có sai pha nước pha trà, thì cũng có cái để làm hơn là ngồi không. Mỗi tội, xem chừng, anh trưởng phòng giao dịch kia hết thích mình rồi... You say it best, when you say nothing at all... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Về đến nhà, kịp coi được giải Best Actress. Sandra Bullock, chị này miệt mài mấy chục năm, không được đề cử nào, năm nay lần đầu, giựt luôn... Giải đạo diễn The Hurt Locker, hai anh em nhìn nhau tiếc nuối, đoán chắc là coi như giải Best Picture vuột khỏi tay Avatar rồi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đi về, mệt mỏi, chán, nằm ngủ, ý tưởng ý tiếc gì bay hết ráo, vứt hết ráo. Đi mua áo sơmi, cả áo cả quần, một bộ đã gần 500k. Đi thực tập tốn tiền... Cửa sổ phòng, lúc trước nhìn ra sân thượng nhà hàng xóm, rồi nhìn về phía chung cư sáng đèn, nay xây tường lấp kín. Nhớ ngày xưa, nhà chú ấy, còn là trệt, sau xây lên lầu, rồi giờ bỏ sân thượng, xây kín luôn để cho thuê. Cứ như dồn mình hết đường chạy ấy nhỉ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đi xem The Devil Wears Prada đây...&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-2712926104594629404?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/2712926104594629404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/mot-ngay-toi-te.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/2712926104594629404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/2712926104594629404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/03/mot-ngay-toi-te.html' title='MỘT NGÀY TỒI TỆ'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-5565798997523992818</id><published>2010-02-26T18:32:00.005+07:00</published><updated>2010-02-26T18:56:57.333+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điều-giản-dị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện-ảnh'/><title type='text'>DORAEMON - NGÀY TÔI CHÀO ĐỜI</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Doraemon phim ngắn - Ngày tôi chào đời - Boku no umareta hi (ぼくの生まれた日)&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S4e1jtWsNfI/AAAAAAAAAHM/ik0lEVkhUK4/s1600-h/untitled.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 286px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5442518299775350258" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S4e1jtWsNfI/AAAAAAAAAHM/ik0lEVkhUK4/s400/untitled.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Về Manga và Anime Nhật Bản, nó đã đạt đến một đỉnh cao nghệ thuật, nó vừa thoả mãn về nhu cầu giải trí, nhưng cũng vừa có một giá trị nhất định về nhân văn, cũng như nghệ thuật, theo một cách riêng. Vừa vị nghệ thuật, vừa vị nhân sinh. Cái đáng khâm phục, là ở chỗ, một thể loại vốn dĩ dành cho thiếu nhi, nhưng vẫn có một sự đậm nét về văn hóa cũng như về nghệ thuật văn chương - điện ảnh. Người ta có thể thấy trong các tác phẩm, cả truyện tranh cũng như hoạt hoạ, những sự ẩn dụ, những lối tả cảnh ngụ tình, những nét hài dí dỏm, những lời thoại sâu sắc, những khung tranh không thoại nhưng đầy cảm xúc... Và nước Nhật hoàn toàn có một thứ để tự hào, sánh ngang với những nền điện ảnh của Mỹ, Âu Châu, Hàn hay Ấn Độ. Bởi lẽ, đỉnh cao mà nó đạt tới, cũng không phải nhiều tác phẩm cũng có thể đạt tới. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S4e2Nlc2G0I/AAAAAAAAAHU/Cpw2BPM8sOo/s1600-h/s.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 248px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5442519019208186690" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S4e2Nlc2G0I/AAAAAAAAAHU/Cpw2BPM8sOo/s400/s.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Về Doraemon, câu chuyện thiếu nhi, một trong những truyện tranh đầu tiên đánh dấu sự xâm nhập của truyện tranh Nhật vào Việt Nam, cũng như mở ra một mảng đầu tư mới cho các nhà xuất bản. Tuy bộ truyện đã già, ngay cả với những lứa đầu tiên đọc nó tại Việt, nhưng vẫn hợp với bối cảnh hiện đại. Tuy phần lớn vẫn mang tính thiếu nhi, thể hiện những ước mơ con trẻ, nhưng nó vẫn có một chiều sâu nào đó. Và phải có một lý do nào đó để những cái tên trở thành đáng nhớ, để một câu chuyện sẽ còn được nhấn mạnh về sau. Đó là câu chuyện về những đứa trẻ không hoàn hảo, được khơi niềm ước mơ từ những món bảo bối, rồi từ đó mà học được cách thực hiện mơ ước, học được hạnh phúc từ xung quanh, biết cố gắng, không nản chí, biết giúp đỡ bạn bè, biết yêu thương gia đình... Đó là câu chuyện đượm lời mẹ ru, đượm hình ảnh của bà, đượm tuổi thơ, đượm màu trời và những cánh chim. Một khoảnh khắc nào đó, dường như Nobita không bao giờ lớn, như chúng ta, có chút gì không bao giờ lớn... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Download : &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.megaupload.com/?d=70OGAXFH"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ngày tôi chào đời&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; (nguồn : yumei-sub.tk)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-5565798997523992818?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/5565798997523992818/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/doraemon-ngay-toi-chao-oi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5565798997523992818'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/5565798997523992818'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/doraemon-ngay-toi-chao-oi.html' title='DORAEMON - NGÀY TÔI CHÀO ĐỜI'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S4e1jtWsNfI/AAAAAAAAAHM/ik0lEVkhUK4/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-243342649924374567</id><published>2010-02-23T23:34:00.002+07:00</published><updated>2010-02-23T23:42:12.605+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện-ảnh'/><title type='text'>PHIM VIỆT</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mới đi coi phim về, coi cái bộ phim mà nói cái tên phim ra là bạn hiền của tui – viewer only của tui – sẽ bắt đầu bình phẩm ^^ Những Nụ Hôn Rực Rỡ. Tin tưởng nhỏ em suggest cho phim hay, ấy thế mà… Trừ cái đoạn cuối phim, chơi nhạc bằng chổi, khăn tắm với nấc cụt khá đặc sắc với vài chỗ cũng khá buồn cười, còn lại chán không thể tả. Nhạc hát nghe nhỏ tí, rồi lại bị chen lời thoại lỗ chỗ, thành ra nhiều khi thành nhạc nền cả nửa bài. Khúc cuối, sến cải lương không chịu được, chả trách cái rạp xem chừng độ chục người mà ai nấy cười khúc khích. Đồng thời cũng mới biết cái sức lăng xê của Công Chúa Teen &amp;amp; Ngũ Hổ Tướng nó mạnh đến mức nào. Dân teen đi xem vì có sao teen, người lớn đi xem vì có danh hài. Khai thác sức nổi tiếng của dàn diễn viên, lại trong một phim hài, chắc có lẽ nó hút khách nhất nhì. Ấy là ngó thế thôi, chứ xem có một phim thôi. Mình nghĩ mình còn có thể làm hay hơn… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Phim Việt muốn phát triển, có lẽ trước tiên, thay đổi từ khâu kịch bản. Kịch bản phim Việt từng có những kịch bản rất hay, mà điển hình, tôi thích nhất, có thể kể đến Chiếc Chìa Khoá Vàng. Chuyện kể về hai người yêu nhau, rồi đột nhiên chàng trai nhận được giấy gọi lính, và thế là họ làm vội một đám cưới. Trước ngày đi lính, cả hai chạy khắp nơi để đi tìm một chiếc chìa khóa vàng cho một căn phòng tân hôn hạnh phúc, mà rồi, khi tìm được, thì trời cũng đã sáng… Về phim Bắc thì có Một Ngày Không Bình Thường kể về một ông lính già, giấu tiền trong đôi tất, và giúp đỡ cả đoàn xe khi bị cướp hết tiền. Kịch bản gia cũng không ít người giỏi, nhưng đa phần, có lẽ, chỉ viết kịch hay phim truyền hình. Những năm gần đây, kịch bản tệ đi nhiều. Phim Bắc nhiều phim đi vào lối mòn, cái bệnh xưa nay chưa khỏi. Serie Cảnh Sát Hình Sự không còn gì khác ngoài ma tuý, tham nhũng, gái gú… Đề tài khác cũng xuất hiện khá nhiều là về vùng quê, nói về những nông dân quê mùa hoặc là bị lừa gạt… Phim Nam thì chủ yếu sáng tác kịch bản giật gân, với cái tên giật gân, hoặc, trào lưu mới là mua kịch bản nước ngoài và Việt hoá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tôi cũng có nhiều ý tưởng và cũng muốn viết thử một kịch bản. Và khi bắt đầu đi suy nghĩ sâu hơn, tôi chợt nhận ra là viết kịch bản khó, khó hơn cả viết tiểu thuyết. Viết tiểu thuyết, bạn có thể áp đặt cảm nhận riêng vào những trường đoạn miêu tả, rồi có thể, không có lời thoại. Còn viết kịch bản, bạn phải đặt lời thoại, phải soạn lời cho từng người, rồi, nếu bộ phim theo hướng thu hút thị trường, bạn còn phải tìm hiểu thị hiếu. Là một diễn viên, bạn chỉ cần hiểu rõ nhân vật của bạn. Còn là nhà kịch bản, bạn phải đóng mọi vai, bạn phải rõ tính cách mọi vai, điều bạn muốn thể hiện trong vai đó, để không bị thừa. Cá tính của nhân vật là tuỳ từng người diễn viên, tuy nhiên, hoàn cảnh, xuất thân, cái tạo ra cá tính, và cả một phần cá tính lại từ người viết kịch bản viết ra. Có lẽ đó cũng là cái mà nhiều nhà kịch bản Việt Nam thiếu. Tôi nghĩ rằng, họ chú tâm vào việc viết những tình tiết hơn là việc đào sâu về tính cách nhân vật. Tôi có nghe một nhà văn nào nói rằng, người đó đi tạo hình cho các nhân vật của mình, rồi mới viết các thắt nút, không hề nghĩ trước về kết thúc, cứ để suy nghĩ của mình về nhân vật, như nhân vật, đi tìm cách giải quyết. Cảm giác đó thật thú vị và hồi hộp, viết truyện mà giống như bạn cũng đang đọc nó, không hề lường trước chuyện gì sẽ xảy ra… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mà ngay cả trong Những Nụ Hôn Rực Rỡ, tình tiết của phim cũng còn lủng củng. Vẫn thiếu một trường đoạn, một ca khúc dành cho cặp đôi Quang – Lâm, hay chuyện tình tay ba của Minh Anh, không thì phim cũng đã sâu hơn một chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều nữa, là kịch bản nhiều khi bị gò bó trong các rào cản về quyền lực, theo đúng nghĩa đen. Tuy kịch bản về tham nhũng cũng nhiều, nhưng cũng chỉ bình thường, đa phần vì tiền, còn chưa bộ phim nào đào sâu về một ai đó có khả năng thâu tóm quyền lực để thấy tham nhũng nó “toả bóng lớn” thế nào. Những vụ án hình sự om sòm, làm phim xem chắc cũng đáng giật mình, nhưng cũng chẳng ai làm. Một phim Nghề Báo bị các nhà báo chí la lối om sòm rằng là không miêu tả đúng sự thật về một nhà báo. Tôi chỉ thấy, miêu tả đúng tức là một anh nhà báo phải ngoan hiền tốt nết chắc, nếu bộ phim có nói về một nhà báo cẩu thả, quá tin người, bị lừa gạt, thì cũng có sao. Có ai bóng gió về “dựa trên chuyện có thật” đâu mà các anh ấy phải giật mình? Vốn dĩ, điện ảnh nói riêng, và nghệ thuật nói chung, đã có hai xu hướng, vị nghệ thuật, vị nhân sinh, và đôi khi, cường điệu hóa. Thế thì có sao! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chuyện thứ hai là về diễn viên. Thế hệ điện ảnh gì mà mỗi lần xem phim, chúng ta hỏi nhau là: “Người mẫu nào đấy?”. Không phủ nhận có những người đẹp diễn tốt, tuy cũng xuất thân từ người mẫu, mà tiêu biểu, kể đến Bằng Lăng của Nữ Tướng Cướp. Cũng không thể đổ hết lỗi cho cái gọi là “thị trường hoá”, bởi lẽ, đã có một thời kỳ cũng thị trường hoá hơn bây giờ, chụp giật hơn bây giờ, thời kỳ mà ta vẫn hay gọi là “mì ăn liền” bởi lẽ có những bộ phim quay chỉ vài ngày, thế nhưng, dòng phim ấy, từ đó vẫn có Lý Hùng, Việt Trinh, Lê Công Tuấn Anh, Mỹ Duyên… Mà cứ suy xét chính mình trước. Tôi cũng đã bon chen, theo đúng nghĩa đen, đi thi làm diễn viên. Không thể phủ nhận rằng sắc đẹp, ngoại hình là cần thiết cho nghề diễn, thậm chí phải đến hơn 50% trong mức độ quan trọng, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn được quyền nâng nó lên 90% và giảm khả năng diễn xuất xuống dưới 10%. Người diễn viên là người thể hiện nhân vật, họ toàn quyền quyết định về cá tính nhân vật, miễn sao phù hợp kịch bản. Mục đích của họ là người xem, không thể nói rằng tôi diễn cho chính tôi, tôi diễn cho mình tôi xem, mà phải hướng về người xem, giúp họ hiểu về nhân vật. Nghề diễn cũng không chỉ hiểu về nhân vật của mình là đủ, mà như Ayumi của Mặt Nạ Thuỷ Tinh đã hiểu ra, như mục đích đã nói ở trên, cái chính của nghề diễn là thể hiện cảm xúc, muốn vậy, cần đến kỹ thuật diễn. Cũng đã nói ở trên, bản thân điện ảnh khá cường điệu hóa, do vậy, diễn viên trên phim ảnh, cần nhiều động tác, cử chỉ hơn ngoài đời thực để thể hiện cảm xúc của mình. Một nỗi buồn, thay vì chỉ có một gương mặt mắt sụp xuống, miệng gập nhẹ, thì có thể còn là quay mặt đi, bấm môi, hoặc thậm chí, ngã sụp xuống. Một sự tức giận, thay vì chỉ là la hét om sòm, có thể đơn giản là một sự im lặng, nhưng đôi tay nắm lại run run chẳng hạn. Những biểu cảm có thể rõ ràng, nhưng có thể chỉ cần tinh tế. Tôi từng xem đâu đó, cảnh cô gái quay nhìn mẹ mình với đôi mắt buồn thể hiện mong muốn đi theo người yêu, và người mẹ, nhìn lại, chỉ đơn giản, đôi mắt khép lại một giây rồi mở ra. Không cần phải gật đầu, nhưng đó là sự đồng ý, tuy rằng còn chút miễn cưỡng, nhưng không hối hận… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhưng ngoài chuyện diễn xuất được, lại phải là diễn xuất hay, tức là tạo cá tính cho nhân vật. Cá tính của nhân vật sao cho, người ta phân biệt được nhân vật này của mình trong phim này với nhân vật khác của mình trong phim khác. Cá tính cũng là để họ phân biệt được mình với những diễn viên khác. Điều này, cá nhân tôi, thấy phim Nam khá hơn phim Bắc. Tôi quen thuộc với cách cười, đôi mắt của Việt Trinh hay những chút nhăn mặt nhẹ của Mỹ Duyên. Những diễn viên Bắc thì lại rất hay bị lặp lại cách diễn của mình. Điều này, một phần bắt đầu từ việc, kịch bản cũng lặp đi lặp lại chính nhân vật của mình. Đã từng có một bài báo thể hiện niềm mong ước, tất nhiên pha chút hài hước, rằng muốn thấy những bà mẹ trên phim không còn khắc khổ. Bởi lẽ, đúng thật, vai diễn bà mẹ quê, lúc nào cũng có cái gì đó đắng cay, lúc nào cũng già cả, yếu đuối, hay xúc động mà ngất xỉu trước tin không lành… Phần khác, từ việc diễn viên hay nhận được những vai diễn giống nhau. Không như diễn viên nước ngoài, luôn muốn đóng đa dạng vai, để vượt qua những cái bóng của những vai diễn trước đó, lời văn của báo chí nói thế. Phần khác nữa, có lẽ từ việc diễn viên không chịu thay đổi mình. Tôi thiết nghĩ, làm diễn viên cũng cần một cá tính mạnh, để thay đổi mình thường xuyên. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Quay phim là một mảng mà tôi để ý gần đây. Cảnh ở Việt Nam không xấu, có nhiều khung cảnh rất đẹp, rất lãng mạn, thậm chí, mang nhiều ý nghĩa. Tại sao những nhà nhiếp ảnh có thể chụp được những góc ảnh đẹp, còn nhà quay phim lại không? Xem Những Nụ Hôn Rực Rỡ, tôi tự thấy nhà quay phim còn yếu tay. Không có sự nhấn nhá vào những diễn viên chính, ví dụ như cảnh của Phương Thanh quay lại làm ca sỹ, không có một khung hình nào quay trực diện một mình Phương Thanh để làm nổi bật chị. Những cảnh quay thường xa, ít khi quay gần, để thể hiện gương mặt, hay là vì có quay thì diễn viên cũng không thể hiện được gì? Một phần cũng vì các nhà quay phim chưa có đạo cụ để thực hiện những cảnh quay chuyển động. Tôi vẫn nhớ về Người Đẹp Tây Đô hay Đất Phương Nam có những cảnh quay rất đẹp đấy chứ… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Phần âm thanh trong phim vẫn còn thiếu, đặc biệt là âm thanh cuộc sống. Xem phim nước ngoài (nước ngoài ở đây là Mỹ, thông cảm, Tây hoá) tôi thấy ít khi có những cảnh phim không tiếng động, chủ yếu là những cảnh cần thể hiện sự vắng lặng, cô đơn hoặc gây cảm giác của những bộ phim hồi hộp. Không nhất thiết là phải bật nhạc suốt, nhưng một cảnh quay ngoài biển sẽ tuyệt hơn nếu có âm thanh của sóng, của gió, của một vài con hải âu thay vì chỉ có thoại. Có lẽ chăng, các nhà làm phim cần xem nhiều truyện tranh Nhật hơn, để thấy trình độ tả cảnh ngụ tình của họ. Và cần thêm nhiều những cảnh như thế trong phim Việt. Một cuốn sách tôi đọc khi thi vào trường điện ảnh nói rằng, điện ảnh Việt phát triển khác với thế giới đó là bỏ qua giai đoạn phim câm, do vậy, điện ảnh Việt yếu về việc sử dụng hình ảnh, công cụ chủ yếu của thời kỳ phim câm. Tuy vậy, muộn vẫn còn hơn không, học muộn nhưng vẫn có chút ích…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Về đạo diễn, có một nhà phê bình lại nói rằng, đạo diễn Việt khá hiền, ít nghiêm khắc. Tôi thì không bình luận nhiều, vì vai trò của đạo diễn còn hiểu mơ hồ lắm. Đại khái, họ là sếp. Nếu họ không thích bộ phim mình làm, thì sao có thể mong muốn người khác thích?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Phim Việt, không phải vô vọng, mà cần thay đổi, thay đổi trước hết từ kịch bản. Nhưng chính người xem cũng phải thay đổi, bởi lẽ chừng nào họ còn thấy được với những phim bình bình, thì lúc đó, phim vẫn còn bình bình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tin vui: Sau một ngày hôm qua chán chường tuyệt vọng, hôm nay tìm được ý tưởng mới, như ánh sáng cuối đường hầm… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-243342649924374567?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/243342649924374567/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/phim-viet.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/243342649924374567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/243342649924374567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/phim-viet.html' title='PHIM VIỆT'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-7894718788143819169</id><published>2010-02-17T15:33:00.002+07:00</published><updated>2010-02-17T15:59:17.286+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điều-giản-dị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện-ảnh'/><title type='text'>PHIM TẾT</title><content type='html'>Viết nhanh mấy dòng, rồi thì còn đi xem phim tiếp đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua ngày mnùng 4 Tết, nhanh chóng vánh, như cái kiểu Nobits bảo: "Xuân đang tới tức là xuân đang đi". Chỉ mới có hôm qua là đi chúc Tết, còn thì đa phần ngồi nhà. Ngồi nhà, và xem phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết này, xem được nhiều phim hay, chủ yếu là vì Star Movies và HBO dành cả tháng để chiếu "Oscar Fever". Trước Tết, xem được The Reader, hụt mất The Boy in Striped Pajamas. Đêm 30 bật What's Eating Gilbert Grape lên xem mà thích vô cùng. Quantum of Solace không phụ đề nên xem cũng như không. Chiều mồng 2 Tết, ngồi nhà, giữa 1g trưa, hoài cổ, bật xem Breakfast at Tiffany's. Inu Yasha vẫn xem đều đều. HTV3 chiếu lại Adventures of Sinbad (đang chờ 4g đi xem đây) Down xong Mùa Đu Đủ Xanh, chẳng biết chừng nào coi, phát hiện ra He's Just Not That Into You hôm nọ down là cái bản gì mà chỉ có 1 tiếng đồng hồ! (Phim này mãi chưa coi, lúc thì down nhầm bản hardsub tiếng gì đấy, lúc down được bản gì đâu âm thanh như thì thầm!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nick &amp;amp; Norah's Infinite Playlist hay khỏi chê, xem mấy phim về rock thế này (kiểu của Almost Famous) tâm hồn có cứ phiêu du thế nào, cuộc sống nó cứ thú vị thế nào. Lang thang một đêm ròng đi tìm một buổi biểu diễn bí mật, nó là thể hiện của một đam mê, nó là cách để con người ta gặp những người cùng sở thích, là cách chúng ta giải trí (mọi người đều có quyền giải trí) cách chúng ta tiệc tùng, ồn ào, bụi bặm... Tuy rằng rock không phải cái nhạc tôi mê, nhưng phải công nhận, hiếm có âm nhạc nào đậm đam mê nồng nàn như rock, khi thì nó ồn ào, mà theo những nhận định của những người già, thì là thứ tiếng động ầm ĩ, la hét, gào thét chứ không phải âm nhạc, nhưng đồng thời, bỏ bớt tiếng trống, dồn vào một guitar, vẫn có thể có những bản tình ca du mục hay vô cùng. Có lẽ acoustic bắt đầu cũng từ rock, hát acoustic hay nhất vẫn phải là những bài rock ballad.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là xem xong phim mà muốn làm cái gì đó cho đời mình, muốn cái thành phố này cũng không ngủ để có một đêm lang thang vô nhà như thế cho khuây khỏa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới coi xong Julie &amp;amp; Julia. Meryl Streep giành thêm đề cử lần thứ 16 rồi, phải xem xem thế nào. Với lại, phim kiểu "based on a true story" (phim này thì còn là based on two true stories) thì coi cũng thích, bởi lẽ nó không phải là một fictional work, coi phim mà không đoán được diễn biến (cuộc đời mà) chính vì thế mà thú vị. Tất nhiên là trừ một vài phim theo kiểu biography thì chán không chịu được. Nói vắn tắt thế này, Julia dạy Julie cách nấu ăn, cách thay đổi cuộc đời nhàm chán, cách giải quyết vấn đề cuộc sống ban ngày làm một công việc đầy buồn khổ ở tổng đài và sống với một đam mê nho nhỏ là nấu ăn, thì xem Julie tôi cũng học được những điều gần như thế. Có lẽ tôi cũng phải thay đổi cái cách viết tuỳ hứng, tìm cách tạo cảm hứng để có khả năng viết blog khi rảnh rỗi, và sắp xếp thời gian hợp lý hơn. Tôi cứ hay bỏ hết việc, mỗi khi có cảm hứng viết blog, cái này là không được. Hoặc là tôi cũng sẽ okay với việc làm ban ngày và đam mê ban đêm. Hoặc là tôi cũng sẽ tìm cái gì để làm 365 ngày như Julie (chắc là bắt đầu bằng việc viết lách lại những dự án điện ảnh - trong ảo tưởng - của mình. Nhưng nấu ăn là một chuyện, viết một câu chuyện fiction lại là khác. Nấu ăn, bạn chỉ việc ra chợ, mua nguyên liệu, bỏ hết vào bếp, và đóng cửa là có thể. Còn như những dự án, tôi sẽ phải tìm hiểu rất nhiều...)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại là, không thể tưởng tượng được, ngày hôm qua, mình đã gần như chắc chắn là tương lai mù mịt vô cùng, cảm nhận rõ ràng một cảm giác không muốn quay trở lại sau Tết, thì hôm nay, không hoàn toàn, nhưng cũng khá hơn chút. Đời mà, lúc nào chả mệt, nhất là với một thằng xem rất nhiều phim Tây, nhiễm khá nhiều từ nó, lại đang ở trong một xã hội gò bó đủ kiểu của phương Đông...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-7894718788143819169?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/7894718788143819169/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/phim-tet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/7894718788143819169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/7894718788143819169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/phim-tet.html' title='PHIM TẾT'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-8578548353379677764</id><published>2010-02-12T00:52:00.001+07:00</published><updated>2010-02-12T00:56:17.592+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='những-người-xung-quanh-tôi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lúc này là nửa đêm, khoảng giữa ngày 28 và 29 Tết. Tôi ngồi một mình với chú chó, thức canh mẻ bánh chưng. Đây là lần đầu tôi canh một mình, không kể những năm còn nhỏ cũng đòi thức, mà rồi cuối cùng cũng ngủ mất… Cũng là chiều nay, lần đầu tôi gói những cái bánh chưng, vun vun, vén vén, rải cho đều mặt gạo. Chật vật nhất cái khâu buộc lạt, buộc cứ lỏng hoài. Sau cái lần dẫn đoàn hồi AIG, tự dưng rất muốn học cách làm bánh chưng, để mà mai mốt, lại có dịp dẫn ai đấy tham quan Sài Gòn, ngoài việc kể lể những điều vụn vặt tôi biết và nhớ về thành phố, thi thoảng lại kể họ nghe cách làm bánh chưng… Cái tôi tò mò từ nhỏ, vẫn là gói thế nào, để mà bỏ cả cái bánh ngập trong nước vẫn không hỏng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Những ngày giáp Tết nôn nao. Tuy là hỏi han vài bạn bè, cũng chả mấy đứa (như thường lệ) than bảo rằng không thấy không khí Tết. Quả thật, từ dạo mấy năm nay, đi loanh quanh phố phường, đã ít hơn những nhà mua những chậu cảnh, mà nhất là những chậu quất to khủng khiếp. Đã ít hơn những màu đỏ, lại càng ít hơn những màu khói từ những mẻ bánh chưng. Đi chúc Tết, dĩa bánh mứt cũng khiêm tốn hơn trước, đa phần toàn kẹo, không còn đủ màu sắc như xưa mà hồi nhỏ vẫn thường khoái đi chúc Tết là vì thế (phần cũng là vì an toàn thực phẩm ít nhiều) Tôi vẫn thích nghe pháo Tết, dù hồi nhỏ cứ sợ. Nhưng mà, 28, 29 vẫn chưa phải là Tết. Ở nhà, mẹ vẫn chưa đi mua ngũ quả (mà thường thì phải đến cửu, thập quả cơ) rồi thì tôi ngồi cặm cụi bày ngũ quả, cắm hoa, trang trí. Thuở nhỏ, còn cắt chim, xếp hoa, tập hợp thiệp rồi treo đầy cây mai. Chắc là ngày mai sẽ lôi nhỏ em đi làm. Rồi thì mỗi năm, mẹ đều mua những chậu hoa mới để chưng, năm thì hướng dương, năm thì địa lan, phần lớn (và chắc là cả năm nay) là mào gà. Mẹ cũng ngồi cặm cụi từ độ cuối năm ngoái, thêu thùa mấy bức tranh, nào là Phúc – Lộc – Thọ, nào là tứ bình Đào – Lan – Cúc – Trúc…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tuy là bạn bè cứ than, vì rằng đã lớn. Tuy nhiên, năm nay, tôi háo hức đón năm mới hơn hẳn, ít nhất là hơn năm ngoái. Có lẽ vì năm qua xui xẻo quá. Hay vì, tự dưng bất chợt nhận ra là, mình cần tâm hồn tươi mát. Căn phòng của tôi nằm xuôi hướng gió, bao năm đều bụi bặm, cũng cần một sự tươi mát, rửa ráy… Thế là độ mấy ngày trước, dọn dẹp đủ chuyện, vứt đi đủ thứ, tuy là vẫn còn bề bộn (thói quen hay giữ lại mấy thứ lỉnh kỉnh) nhưng cũng tạm ổn. Trưa hôm qua thì ngồi rửa lá chuối. Sáng nay, 10g sáng, giang nắng rửa lá dong, rồi thì chiều gói bánh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhà năm nay, có đến hai cây mai, một cây nở kha khá rồi, độ 30 Tết chắc nở hết. Một cây thì có cái dáng xuôi xuôi mà nhỏ em bảo “Cuốn theo chiều gió” thì chắc chừng đến mồng 1, mồng 2. Gắn thêm con chuồn chuồn lên nữa. Dĩa bánh mứt của nhà năm nay có nho khô, kẹo dừa, mứt gừng, mứt bí và kẹo vừng. Nho khô mứt bí cho trẻ nhóc, mứt gừng kẹo vừng cho người lớn hay thích ăn. Hạt bí vẫn có như mọi năm. À quên mất, còn chưa bảo mẹ lấy nước ngọt về…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cứ suy nghĩ thế này. Không thấy không khí Tết, thì tự làm ra không khí, và rồi sẽ thấy Tết…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Đi coi mẻ bánh cái đã)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bữa hôm đi cắt tóc, anh chủ tiệm hỏi Tết năm nay có đi chơi không. Mình là phản đối kịch liệt chuyện đi chơi dịp Tết, ngay cả về quê nữa. Bởi lẽ, cả nhà coi như định cư trong Nam, bạn bè, công việc, đủ chuyện đều ở trong này. Tết sum vầy gia đình, thăm bạn bè, hàng xóm. Về quê, chắc ngồi nhà suốt mất (Ý là ba mẹ thì cũng có chỗ đi, còn mình ngồi nhà)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Buồn nhất của Tết là chương trình tivi. Hồi còn nhỏ (chuyện gì cũng quy toạ độ về “hồi còn nhỏ…”!!) Mỗi tối 30 Tết, là đài thành phố có Táo quân, thường là chuyện Ngọc Hoàng vi hành hạ giới. Mấy năm nay, chán hơn hẳn, quanh đi quẩn lại chuyện quan tham, chán quá. Táo VTV vui hơn chút, tuy cũng nhảm nhảm vài chỗ. Hồi xưa, chương trình tivi Tết là đặc biệt, lịch chiếu hầu như khác hẳn ngày thường, hay có kịch thiếu nhi, mà nhớ nhất là kịch về chúa đông, chúa xuân của Quốc Thảo, Phương Linh. Chương trình hầu như chỉ có kịch, phim, ca nhạc. Phim truyền hình gì là ngưng chiếu cả. Thế cho nên, đầu Tết là lục các báo, xem báo nào có lịch chiếu Tết thì cắt ra để xem. Còn bây giờ thì… vẫn đều đều mọi ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Năm nay pháo hoa không biết bắn ở đâu, mọi năm đều đi xem, kiểu như gọi là đón Tết với những người không quen biết, chen chúc ngoài bến Bạch Đằng. Độ những ngày ông Táo, thắp nhang, cầu nguyện. Xem bói thì thấy bảo, cuối tuần sẽ nhận được những gì xứng đáng. Đang chờ đợi đây…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thích nhất nghe mấy bài hát xuân vào đúng dịp này, chứ trong năm, nghe chán lắm. Cái bài gì “Xuân đã đến rồi, reo giắc ngàn hồn hoa xuống đời…” là hay bắt gặp nhất. Cá nhân thì thích nhất Lời Tỏ Tình Của Mùa Xuân”, tuy rằng nhạc nó không rộn ràng kiểu xuân. Bài hát nghe như một chàng lãng tử vác guitar ra phố hát, và mọi người tấp nập qua lại mua sắm, chỉ để lại một mình anh chàng cứ đứng hát. Chỉ mùa xuân nghe anh hát, còn em nghe mùa xuân tỏ tình… Bài thứ hai là Mùa Xuân Của Em, một bài hát thiếu nhi. Bài hát thiếu nhi, thì lúc nào cũng thích. Nghe để nhớ lại. Bài Mùa Xuân Ơi Mùa Xuân của Mỹ Tâm, mà phải đúng cái clip đó cơ, thì nghe rất sôi động, đúng kiểu không khí xuân, mỗi lần xem đều thấy rạo rực vô cùng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Đi xem mẻ bánh lần nữa)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Những ngày giáp Tết năm nay, chả đọc thêm được cuốn tiểu thuyết nào, toàn ngồi đọc Inu Yasha. Hết bộ rồi, đọc hay quá. Mê đắm tới mức mấy đêm mơ cũng toàn thấy Inu. Star Movies chiếu toàn phim hay, hết Blood Diamond, rồi Slumdog Millionaire, hôm nọ có The Reader, sáng nay có The Boy in the Striped Pajamas mà không coi được… Chắc lát nữa, ngồi canh bánh, rồi thì cũng mở phim ra coi. Nên chọn Breakfast at Tiffany’s hay là What’s Eating Gilbert Grape (có thần tượng Leo DiCaprio ^^) đây nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Những ngày giáp Tết, chúc cho không khí Tết của mình tự tạo ra ít nhất cũng lan đi vài nơi. Chúc cho dân tình mau mau yêu đương, để cho tôi ghen tị. Chúc một vài cặp đã đám cưới mà tôi biết mau có tin vui. Chúc dân xa xứ được gần nhà, hay ít ra, có chút hơi Tết ở nhà. Chúc ba mẹ mạnh khoẻ. Chúc nhỏ em vào cấp ba an toàn. Chúc Haiti sớm vực dậy. Chúc thế gian bình yên và hạnh phúc. Tôi luôn chúc mọi người từ “hạnh phúc”, không phải là “tài lỗc”, không phải “vui vẻ”, không phải “mạnh khoẻ” mà phải luôn là “hạnh phúc”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;P.S. Đợi qua Tết để cài Windows 7 ^^&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-8578548353379677764?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/8578548353379677764/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/nhung-ngay-giap-tet.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8578548353379677764'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/8578548353379677764'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/nhung-ngay-giap-tet.html' title='NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-733991779238694219</id><published>2010-02-02T15:11:00.003+07:00</published><updated>2010-02-02T15:17:24.771+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điều-giản-dị'/><title type='text'>CÙNG ĂN NHÉ, ĐỒNG NGHIỆP!</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2ffPYYJobI/AAAAAAAAAG8/pk76sTwnKck/s1600-h/44rj3pl.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433556930780570034" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 292px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2ffPYYJobI/AAAAAAAAAG8/pk76sTwnKck/s400/44rj3pl.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2ffDqYCRFI/AAAAAAAAAG0/_t8s_E1dN-c/s1600-h/44rj3pl.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2fe3HNSVXI/AAAAAAAAAGs/Cj0DfkQbSw4/s1600-h/44rj3pl.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2feiCpVokI/AAAAAAAAAGk/SBtwYGYxDFc/s1600-h/44rj3pl.jpg"&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-733991779238694219?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/733991779238694219/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/cung-nhe-ong-nghiep.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/733991779238694219'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/733991779238694219'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/cung-nhe-ong-nghiep.html' title='CÙNG ĂN NHÉ, ĐỒNG NGHIỆP!'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S2ffPYYJobI/AAAAAAAAAG8/pk76sTwnKck/s72-c/44rj3pl.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-3155742353226320320</id><published>2010-02-01T01:07:00.004+07:00</published><updated>2010-02-01T01:20:49.881+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bài-ca'/><title type='text'>JUST WALK AWAY</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Một tình ca buồn như vậy thì không nên post lên vào ngày 14-02. Vì rằng, phải vui với đời chứ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Một ngày lâu lắm, từ cái thời mà chưa mua CD ngập như bây giờ, cái thời mà nghe nhạc thì mỗi ca sỹ chỉ biết vài bài đại khái, cái thời còn chưa nhận ra mặt Madonna trên các trang báo, có thấy một tuyển tập của Celine Dion gồm hai CD. Bìa đĩa là hình một tấm hình của Celine, trắng đen, nhìn sơ qua thì mang mác một màu xám nhẹ. Tôi thấy bìa CD ấy rất đẹp, và ngó qua cái list, vì là tuyển tập, nên hầu như toàn những bài đáng nghe, tuy vậy, cái thời ấy, biết được độ năm bài trong toàn list. Sau này thì được biết là đó không phải CD thu trong studio của Celine, mà chỉ là một tuyển tập của một nhóm nào đấy lọc ra, ghi thành CD mà thôi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhưng đó là cái đĩa đầu tiên tôi nghe của Celine. Và cũng là cái đĩa tôi thích nhất, cái đĩa tôi muốn lấy ra nghe nhất khi cần đến nhạc Celine. Thời đó chưa có MP3, chỉ có một cái máy discman hàng tạm gọi là dỏm, và vì chỉ mới có vài ba cái đĩa nên cái đĩa ấy luôn được nghe nhiều. Hiện tại bây giờ, thì có lẽ trầy xuớc, hư hỏng lắm rồi. Thuở đó, có những buổi tối, khi mà sáng hôm sau không phải dậy sớm, thì khi đi ngủ, có lúc lại đeo tai nghe vào, bật Celine, vừa nghe vừa chìm vào giấc ngủ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thuở ấy, mua CD số 2 trước, sau đó mới tìm mua được CD số 1. Bài đầu tiên của đĩa thứ hai, là Just Walk Away. Đó là lần đầu tiên tôi nghe bài hát này. Mê từ lần đầu, tuy rằng, nói cho cùng, thì cũng ít người biết tới và ít khi được đưa vào những collection của Celine. Cái âm nhạc từ bài hát nghe du dương mà buồn không thể tả. Tôi tưởng tượng một video clip trong ánh nến mập mờ, khi mà người diễn viên thì thấy nửa gương mặt trong ánh sáng. Bối cảnh là một mansion cũ kỹ, đúng kiểu mà tôi vẫn hay thấy trong các phim, nghĩa là, đượm màu vàng vàng cam cam của ánh nến, những hành lang rộng, những khung cửa sổ to đón nắng, và những căn phòng ít đồ đạc. Những đồ gỗ chạm khắc kỹ lưỡng. Những khoảng không gian trống vắng. Những thiếu nữ với những chiếc đầm lượt là.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhạc của Celine là vậy, luôn có một không gian như vậy, hay ít nhất là những bài hát của cô vào thập niên 90 là vậy. Sau này, kể từ hồi A New Day Has Come và One Heart, tự dưng thấy không khí ấy dần dần ít đi, nên cũng ít nghe những CD sau này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Người ta hay nhắc đến một Celine đài các của My Heart Will Go On. Nhưng tôi thích một Celine có gì đó điệu đà, như kiểu quý tộc xưa, một Celine qua những Just Walk Away, It’s All Coming Back to Me Now hay The Power of Love, Beauty and the Beast và All the Way.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Khi đang viết trang blog này, thì không hiểu sao, cảm nhận Just Walk Away không được sâu cho lắm, hay ít nhất tôi cảm thấy thế. Nhưng chẳng phải, khi cảm nhận được bài này sâu, thì có nghĩa là lúc đó tôi đang đau đớn vì tình sao? Tình yêu có nhất thiết phải đi cùng với những nỗi buồn, mất mát hay đau khổ? Một mối tình cứ trôi qua lặng lẽ, không gặp một trở ngại gì, liệu có đảm bảo là sẽ giữ mãi ngàn năm? Hay như có người lại nói, chút sóng gió cho đỡ nhàm? Hay kiểu như, phải đến lúc buồn nặng lòng, nước mắt nhói vào tim thì mới hay mình đã yêu tha thiết đến mức nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vậy tại sao cặp tình nhân của bộ phim Prime lại chia tay? Và cả cặp tình nhân của Sweet November? Dù là ai cũng biết họ yêu nhau thật lòng? Yêu là duyên, còn chuyện sau đó là số phận? Mẹ của Mary trong The Women có nói đại khái thế này: Sao phải vứt bỏ tình yêu, chẳng phải tìm được đã là khó khăn lắm rồi sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cơ bản là mình vẫn chưa biết yêu, chưa lần nào yêu. Có khi là những cơn say nắng. Hoặc có khi tưởng yêu, thì chỉ đơn giản là muốn trở thành một ai đó đặc biệt (someone special) không rõ liệu như thế đã là yêu? Yêu tuy ích kỷ, nhưng có lẽ, cũng sẽ hy sinh và chịu đựng nhiều lắm…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tình nhân ơi, cứ yêu đi. Không nhất thiết đòi hỏi một tình yêu đáp lại. Cứ hãy yêu đi đã, vì nhận ra mình yêu một người, hẳn là một cảm giác tuyệt vời…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;I know I never loved this way before&lt;br /&gt;And no one else has loved me more &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;With you I've laughed and cried, I have lived and died&lt;br /&gt;What I wouldn't do just to be with you&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;I know I must forget you to go on&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;I can't hold back my tears too long &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Though life won't be the same, I've got to take the blame&lt;br /&gt;And find the strength I need to let you go&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Just walk away, just say goodbye&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Don't turn around now you may see me cry &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;I mustn't fall apart, or show my broken heart&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Or the love I feel for you&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;So walk away, and close the door&lt;br /&gt;And let my life be as it was before&lt;br /&gt;And I'll never never know, just how I let you go&lt;br /&gt;But there's nothing left to say&lt;br /&gt;Just walk away…&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;There'll never be a moment I'll regret&lt;br /&gt;I've loved you since the day we met &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;For all the love you gave, and all the love we made&lt;br /&gt;I know I've got to find the strength to say&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;Just walk away, just say goodbye &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Don't turn around now you may see me cry&lt;br /&gt;I mustn't fall apart, or show my broken heart&lt;br /&gt;Or the love I feel for you&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;So walk away, and &lt;strong&gt;close the door&lt;br /&gt;And let my life be as it was before&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;And I'll never never know, just how I let you go&lt;br /&gt;But there's nothing left to say&lt;br /&gt;Just walk away…&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Em biết em chưa từng yêu như thế này trước đây. Và em biết chưa có ai yêu em nhiều như thế. Với anh, em cười rồi khóc, em như sống lại rồi chết đi. Chỉ có một điều em không làm, là ở lại bên anh. Sẽ không có phút giây nào để hối hận. Em yêu anh từ ngày ta gặp nhau. Và với những tình yêu anh đã dành cho em, em biết rằng mình sẽ cần nhiều hơn can đảm, để nói. Xin hãy bước đi, nói lời chia tay. Đừng quay đầu nhìn lại, vì anh sẽ thấy em khóc. Em không được mềm lòng, hay để anh thấy trái tim em, hay tình yêu mà em dành cho anh. Hãy cứ bước đi, và khép cánh cửa của em lại. Rồi để cuộc đời em quay về như khi xưa. Rồi thì em cũng sẽ không biết, có cách nào để quên được anh. Nhưng không còn gì để nói…)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/AOdsuspAx_8&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x006699&amp;amp;color2=0x54abd6"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/AOdsuspAx_8&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;color1=0x006699&amp;color2=0x54abd6" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nghe tựa như một tình yêu bị cấm đoán. Nghe như dằn lòng mà chia tay, như nhân vật của Anne Hathaway nói với James McAvoy trong Becoming Jane… Nghe như cô bé Maya khóc bên thung lũng hoa anh đào, hay Kagome khóc bên cây thần trăm tuổi. Vì một cớ gì mà phải chia tay, mà phải giả vờ nói rằng không yêu nhau, mà phải vội vàng bỏ chạy để khỏi dùng dằng thêm nữa. Cảm xúc và lý trí, yêu nhưng vẫn còn cuộc đời, duyên nhưng vẫn còn số phận…&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-3155742353226320320?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/3155742353226320320/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/just-walk-away.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3155742353226320320'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/3155742353226320320'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/02/just-walk-away.html' title='JUST WALK AWAY'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-9145254261615030375</id><published>2010-01-27T13:36:00.003+07:00</published><updated>2010-01-27T13:44:55.866+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='những-người-xung-quanh-tôi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>GIA ĐÌNH / NHẬN THỨC</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;Gia đình&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nếu có một điều gì tôi học được vào những ngày cuối năm về gia đình, thì đó là tôi giống ba tôi hơn tôi tưởng. Đều là những kẻ lạnh lùng, ít dựa dẫm vào người khác, thường tự mình giải quyết vấn đề… Tôi cũng đã từng nói rằng, nếu tôi gặp được một người có tính cách giống tôi, thì không những không thành bạn bè thân mà có thể còn cự nự nhau suốt ngày. Mà quả đúng vậy, tôi và ba tôi ít nói chuyện với nhau. Kiểu như là tôi gặp khó khăn khi bắt chuyện với ông, và cả ông chắc cũng thấy khó chịu khi cố bắt chuyện với tôi. Tôi nghĩ, chuyện hai bố con bực bội nhau, cả nhà ai cũng biết. Tôi vẫn nhớ những trận đòn khi tôi còn nhỏ, khi ông gào thét, còn tôi thì nhất quyết ương bướng không chịu thua. Tôi vẫn nhớ, cái lần tôi bực tức tới mức, tôi quyết định đi bộ từ cơ quan của ông về nhà mà không thèm bắt xe bus, quãng đường từ khu Sóng Thần – Bình Dương, dọc theo quốc lộ, rồi về Bình Triệu, về nhà… Lần đó cũng chẳng ai dám nói gì, cơ bản vì lần đó, quả thật là ông làm sai. Không rõ ông có nhận ra là tôi giống ông ở sự ương bướng thế không, nhưng có lẽ ông không là kẻ suy nghĩ nhiều như tôi. Quân đội rèn giũa ông thành một người còn khó tính hơn. Còn tôi, thì cơ bản là chẳng có mấy điều mà ông mong muốn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mẹ tôi thì có vẻ hiểu hơn. Nhưng mà những điều mẹ tôi hiểu, cũng chỉ đơn thuần là tôi thích gì, tôi hay bực dọc thế nào, còn thì cũng không hiểu sâu hơn. Tuy rằng mẹ tôi cũng là tuýp người lớn tuổi nhưng luôn trẻ, quan tâm đến cả Taylor Swift cơ mà, nhưng vẫn có cái gì mà giữa hai người muốn nói ra nhưng không ai nói. Tôi cũng chưa rõ, tôi thừa hưởng gì từ mẹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Còn nhỏ em gái tôi, thì suốt ngày cự nự ra nét mặt, vì tôi luôn chê bai những thần tượng của nó, rồi thì vì nó bảo tôi là sao vừa giỏi Toán, giỏi Văn hơn nó mà không nhường cho nó một cái. Cơ bản thì chuyện bè bạn, nó vẫn hay kể cho ba mẹ nghe, nhưng có điều gì đó khiến hai anh em đồng tuổi vẫn dễ hiểu nhau hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bói toán nói rằng, tôi là kiểu người của gia đình, nhưng những gì thực tế hiện ra thì có khi là ngược lại. Thường hay có bực bội nhau, thường hay có im lặng… Tôi cứ nghĩ rằng, những người trong gia đình gần là những người mà mình không cần phải phép tắc lễ nghĩa như ngoài cuộc sống, cứ phải thật tự nhiên, không phải gò bó, khó chịu. Tôi cứ nghĩ, về gia đình, đúng là nơi tôi thấy an toàn, và muốn ăn vạ, là nơi mà không phải lo đến deadline cho những bài luận. Tuy nhiên, có lẽ cũng không phải như vậy. Ấy chăng cũng là điều tôi chưa nhận thức được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;Nhận thức&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có một giảng viên ở một trường đại học ở Mỹ, có một bài phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp. Ông ta nói rằng: những ai bảo là việc học là việc cả đời đều là những lời nói dối. Ấy là ông ta nói thế, luận cứ của ông ta là gì thì đọc hết bài nói thì hiểu (&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/chuyengiangduong/201001/Song-de-duocghet-891257/"&gt;Sống để được ghét&lt;/a&gt;) Cái sự học mà ông ta nhắc đến, là cái sự học kiến thức, cái sự mà bạn ngồi 12 năm ở trường và thêm khoảng 4 năm đại học để học. Cái sự học đó, ông ta nói có đúng không thì còn bàn sau. Nhưng cái sự học mà cần cả đời là chuyện học về đời, về con người xung quanh ta, về chính bản thân mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tôi từng ngạo nghễ cho rằng mình va chạm với đời cũng nhiều và nhận ra được nhiều thứ. Nhưng những lúc như thế, khi mà tôi cứ sợ là đời không còn gì cho mình để học, thì tôi lại ngộ ra một điều gì đó. Tôi chợt nhận ra bản chất, tính cách của một người quen là như thế nào, tôi chợt nhận ra tôi thật sự thích một bài hát vì điều gì, tôi chợt nhận ra câu nói của một người bạn có nghĩa ra sao… Những thứ như thế, có lẽ không bao giờ hết để nhận ra, vì còn cả thế giới con người tôi không quen biết, vì còn cả khối thứ mà những người tôi quen biết không nói tôi nghe.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cho nên, nếu để sửa lại, thì phải gọi là sự nhận thức là việc cả đời. Chỉ cần bạn hoà vào với đời, cảm nhận nó, suy nghĩ nó bằng cả lý trí và tình cảm, thì luôn có một điều gì đó cho bạn nhận thức. Cái cảm giác nhận thức ra một điều không hẳn là một niềm vui, điều đó còn tuỳ vào bạn nhận ra điều gì. Cái cảm giác đó, như một sự thở dài, nhận ra một điều gì đó, cũng đáng quý tựa như một công trình nghiên cứu của một khoa học gia.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ngay cả việc bạn nhận ra là bạn có cảm tình thế nào với một ai đó cũng là một sự nhận thức mà bạn cũng cần phải đặt tâm hồn vào đó để cảm nhận.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tập hợp những nhận thức của bạn, chính là triết học sống của riêng bạn. Nếu có điều gì mong muốn ở khoa học công nghệ, thì chỉ mong có được một cái máy tính, dễ dàng mang đi mọi lúc mọi nơi, để mà khi nhận ra một điều gì, khi có một cảm xúc gì, tôi đều có thể ghi nhận lại, làm thành một triết học cho riêng mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Triết học của một anh chàng nghệ sỹ như thế này đây:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=" width="300" height="61" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" quality="high"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;InuYasha bị mù mà thấy được quỹ đạo của Phong Thương…&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-9145254261615030375?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/9145254261615030375/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/gia-inh-nhan-thuc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/9145254261615030375'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/9145254261615030375'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/gia-inh-nhan-thuc.html' title='GIA ĐÌNH / NHẬN THỨC'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-4584913456085843042</id><published>2010-01-24T15:28:00.002+07:00</published><updated>2010-01-24T15:33:56.488+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triết-học-sống'/><title type='text'>TO LAVY WITH IPOD… (NHỮNG GÌ TA CÓ ĐƯỢC TỪ NHỮNG MÓN KỶ NIỆM)</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Nói vài dòng đầu kể lể câu chuyện, để thấy rằng là không phải tui không chịu đọc, mà vừa đọc xong là phải viết comment liền đây…)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hai giờ trưa, hai tô bún vào bụng, sáng đi học mà y như rằng là sách che trước mặt để còn ngủ gật… Inu Yasha đọc xong đến tập 8. Đang tái bản, suy nghĩ xem có muốn mua không. Rửa chén xong xuôi mở điện thoại vào facebook đọc blog. Tại sao không vào bằng máy tính thì không cần phải bàn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Blog hay, tui thích. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thì ví thích nên mới phải cặm cụi mở laptop lên để comment đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Quả thật là đến lúc này mới hay biết ipod với Lavy nó giá trị đến mức nào, cơ bản là vì chả thấy đả động tới bao giờ, cái slideshow Here and There cũng không thấy hiện diện (hay có nhỉ??) thế nên có thời tui còn tưởng Vy chắc chả thèm mua…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có lẽ tui hiểu Vy đang nói gì trong note (lần hiếm hoi trong bao nhiêu lần ^^) Trẻ con nhận được một món quà và cười vui hớn hở, giữ chặt lấy món quà, ngay cả khi mẹ bắt đi tắm cũng không chịu buông ra, ấy cũng chẳng phải vì món quà ấy giá trị thế nào… Bởi, là trẻ con, thì cũng chẳng biết một chiếc Addidas gấp mấy lần một đôi Biti’s, một con rôbốt lắp ráp Lego tuyệt gì hơn một con mua ngoài chợ, trừ khi nó có bà chị là Paris Hilton, mà trường hợp ấy ngoại hạng rồi… Mà cái quan trọng, là đứa trẻ ấy đột nhiên có một sở hữu gì đó cho riêng mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đối với một đứa trẻ, một món đồ không quan trọng bằng những thứ gì mà nó biểu hiện (những lời này nghe cứ như triết học vậy…) Một con rôbốt có thể là hình ảnh của một anh hùng, một thần tượng, một cái tên mà khi người mẹ nhắc đến lúc nó vấp ngã có thể làm nó nín khóc ngay. Một con búp bê lại có thể là một thế giới thần tiên, một nàng công chúa trong cổ tích mà bà bảo là không có thật. Một cái xắc như ai đó ví dụ, là một hình ảnh tưởng tượng về một ngày ra đường chơi, đeo theo, và được ai nấy đều khen xinh. Hay với tui thuở trước, là những chiếc ghế đẩu, là cái giường xếp, cái những tấm nệm, tất cả tạo nên một ranh giới, một căn phòng riêng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có câu chuyện về Nobita, khi cậu bé đem đèn pin cải tiến, chiếu vào khắp nơi, chiếu vào búp bê của một cô bé nọ, khiến cho cô bé khóc ầm lên vì con búp bê mới. Có câu chuyện về Shaun the Sheep mò mẫm trong nhà ông chủ để tìm lại con búp bê cho con cừu nhỏ, rồi thì hoá ra, nó lại thích chơi với con búp bê tạm mà Shaun làm từ đống phế thải…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có khi nào ta mua một món đồ khác, giống hệt vậy, tự tạo những vết rách, vết trầy, những chỗ hư hỏng y chang vậy, mà đứa trẻ vẫn nhận ra?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cơ bản là, cái ta không làm được, là những tưởng tượng khác, là những ngày trưa hè, ôm món đồ ấy vào người mà ngủ, dù là sau đó, cựa quậy mà đá văng sang một bên, là những lần bị la, ôm vào mà khóc, thậm chí những lần, ghét mẹ quá mà ném thẳng vào tường…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nọ, lục lọi, mò được con búp bê hề mà ngày xưa hay chơi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thì iPod với Vy chắc là một thứ như thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cơ mà, với riêng tui, thì đồ điện tử lại không có gì mấy… Tuy là một ngày mà di động hư là khó chịu, một tuần không laptop hay tivi (chính xác là không có tiếng nhạc – cái này từ trải qua rồi, kinh khủng… – hay phim để coi) là khủng hoảng, chừng mươi ngày không internet thì xem như bị cách ly khỏi phần còn lại của thế giới. Nhưng nó cũng lại chẳng có vẻ gì kỷ niệm bằng những thứ khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhưng suy nghĩ theo một cách này, cất cái iPod cũ lại vào hộp, có cái mới và tạo cảm xúc lại từ đầu…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;“Xét cho cùng, ta vẫn muốn mình là một cái gì đó không thể thay thế được” – câu này cho tui xin...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cũng may là có cái note này, không thì chắc là sẽ có một bài viết than thở về cuộc đời mất rồi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có bài này, cái bài tuy là cũng không dính dáng gì mấy, nhưng mà tui mê…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;"You’re a lost I can’t replace…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin11.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS85Zi85OWZiMmUzNzJjY2E0ZjRiMDg4YTdjYjJkY2E0OTdhNi5cUIbaBmUsICDN8U29sZWRhZHxXZXN0WeBGlmZXxmYWxzZQ" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-4584913456085843042?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/4584913456085843042/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/to-lavy-with-ipod-nhung-gi-ta-co-uoc-tu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/4584913456085843042'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/4584913456085843042'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/to-lavy-with-ipod-nhung-gi-ta-co-uoc-tu.html' title='TO LAVY WITH IPOD… (NHỮNG GÌ TA CÓ ĐƯỢC TỪ NHỮNG MÓN KỶ NIỆM)'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-2663533043895545219</id><published>2010-01-21T11:54:00.002+07:00</published><updated>2010-01-21T12:01:52.105+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>LẠI THẤY NẮNG MẶT TRỜI</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hai ngày trời, áp thấp nhiệt đới, mưa dầm dề cả ngày. Hai ngày trời, rèm cửa phòng đóng kín mít, mà có mở thì cũng chỉ thấy màu trời xám xịt. Kiểu như “The morning rain clouds up my window, and I can’t see at all. Even if I tried, they’d all be grey…” Hai ngày trời, mẹ phát hoảng lên, bắt mang dép khỏi lạnh chân, trong khi vì là kéo rèm kín mít hai ngày nên căn phòng cũng không đến nỗi quá lạnh. Hai ngày hai con mèo cứ đòi leo lên người nằm cho ấm…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mấy hôm nay, toàn thức khuya tới 4g sáng. Phần là học bài, rồi thì cũng lướt web cả ^^ Cái môn này khó học. Không thể áp dụng kiểu đọc hiểu như mấy môn khác, mà vẫn phải tụng, học thuộc lòng vài chỗ. Vì là kiểu ngôn từ nó lạ lẫm, cái kiểu lý luận chính trị ấy, không quen được. Thêm nữa là ai không biết, chứ mình là Tây hoá nặng rồi. Tuy vậy, đến giờ thì vẫn ổn, có vài chỗ đọc không hiểu nên khó nhớ, chứ tạm thời vẫn ok.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ấy thế mà sáng nay, tuy rằng vẫn đi ngủ lúc 4g sáng, nhưng 8g mắt đã mở thao láo (thực tế lúc đó thức được 5 phút, rồi lại vùi vào chăn ngủ tiếp tới trưa…) Nhưng mà cũng lạ. Có lẽ đồng hồ báo thức tự dậy. Sau cái thời gian ôn thi môn cuối này, chắc phải tập để ngủ sớm dậy sớm ^^ Tuy cũng không phải lần đầu hứa hẹn, quyết tâm, nhưng mà… vẫn cứ phải quyết tâm. Cái khoảng 8g sáng dậy sáng nay, có một cảm giác, tựa như một nhận thức, về, đại loại là “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, mặc dù cũng chưa lần nào ngó qua cuốn sách này. Có lẽ đời thay đổi, hay chí ít cuộc sống của chúng ta thay đổi, chỉ vì chúng ta thay đổi một thứ tưởng chừng như vụn vặt là giờ đi ngủ. Đó chỉ là biểu hiện, còn lý do thực sự của việc đời thay đổi là, theo một cách nào đó, cái cách chúng ta điều chỉnh đời mình, thể hiện một cái nhìn mới, cảm hứng mới, một sự năng động mới…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tối hôm qua, lại nảy sinh ra một dự án điện ảnh nữa. Năm nay nôn nao tới Tết, phần là vì được nghỉ. Mà được nghỉ, thì sẽ có thời gian rảnh để viết blog, dự định là bắt đầu ghi lại những dự án điện ảnh nảy sinh bấy lâu nay trong đầu… Dự án như giấc mơ, mà giấc mơ thì tan vỡ. Chép lại những giấc mơ tan vỡ, như con người ta ngồi nhặt bức tranh thuỷ tinh vỡ mà xếp hình… Mà biết đâu, cũng sẽ có người đọc được và giúp mình hoàn thành giấc mơ. Tuy là thành trì của hy vọng cũng lung lay sắp tàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sắp Tết. Còn cả một căn phòng chưa dọn. Đủ thứ đồ lỉnh kỉnh vất lung tung. Nếu mà có được cái máy bán đồ cũ như của Doraemon, thì hẳn là sẽ quăng đi một mớ, thu về được ít tiền…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;There’s a hero, in everybody’s heart…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/There-s-A-Hero-Billy-Gilman.IWZFAICE.html"&gt;THERE'S A HERO - BILLY GILMAN&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-2663533043895545219?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/2663533043895545219/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/lai-thay-nang-mat-troi.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/2663533043895545219'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/2663533043895545219'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/lai-thay-nang-mat-troi.html' title='LẠI THẤY NẮNG MẶT TRỜI'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-1328187538815120102</id><published>2010-01-19T03:21:00.005+07:00</published><updated>2010-01-19T15:21:39.487+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='truyện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngày-thường'/><title type='text'>NỬA ĐÊM VỀ SÁNG</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cũng đã nửa tháng trời, từ bỏ facebook... Hôm thứ bảy, có Đức hỏi thăm...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Kể từ cái dạo mới biết làm blog 360, đến nay thì coi như tạm thời đã nghiện blog. Như một thứ gì để viết, viết những điều cần nói. Như một thứ Tưởng Ký, lưu lại những gì cần lưu. Để nhẹ tâm hồn...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Viết blog kể ra cũng là điều thú vị. Qua những trang blog, con người bao la xích lại gần nhau hơn. Có người sẵn sàng lộ diện, thể hiện cái tôi. Có người chỉ vô danh, vô nhân ảnh, để bộc lộ những cảm xúc khác, về một cuộc sống khác mà họ không được sống. Cứ cho rằng nó là một thế giới huyền ảo nằm bên ngoài thực tại đi. Cứ cho là một thú giải trí, thư giãn đi. Dù gì thì nó cũng thú vị...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tôi viết blog, trước hết là để kể. Kể những chuyện đã qua, lưu lại như nhật ký. Buồn buồn một ngày sau, mở ra, đọc lại, và thấy, một điều gì đấy... Sau đó là để nói. Nói về những tình ca, nói về những cuốn tiểu thuyết, nói về những thước phim. Nói xem chúng tác động đến tôi nhường nào. Rồi lại nói về đời, tôi có cả một triết học của riêng mình về đời. Tôi nghĩ, ai cũng có một triết học như thế cho riêng mình. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, mọi dự đoán, đều hình thành một triết học...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lang thang kiếm được một vài cái note, về một anh chàng. Điển trai, thích chụp ảnh, mà lại luôn chụp nửa mặt. Cái điều thú vị là anh ta có một cửa hàng shop riêng. Ở cái tuổi đầu 20 này, ai sở hữu một kinh doanh gì riêng đều khiến tôi thấy thú vị. Đều khiến tôi thấy, họ có cái gì khác những kẻ khác, hoặc là già dặn hơn, hoặc chí ít, nhiều suy nghĩ hơn. Lạ một cái nữa, là anh chàng sống độc thân, thuê nhà, shopping hàng đống đồ make-up, uống bailey... Thường thì với những thông tin như thế, tôi sẽ tưởng tượng ra một kiểu anh chàng khác, không phải gương mặt như thế. Nói tóm lại, thì anh ta tạo cảm giác thú vị, rất muốn làm quen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;... Lại ngồi xem lại những entry trước, từ thuở yahoo 360. Vài cái entry viết bằng font VNI, giờ muốn up lại, thì phải gõ lại, phiền quá... Re-post từ từ vậy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Kiếm được một mẩu chuyện thuở trước, đọc được trên báo Tuổi Trẻ, và thấy kha khá thích. Câu chuyện về hai chú sóc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;VÌ SAO CON SÓC ẤY QUAY LẠI?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Sau cùng anh chọn mua sóc. Với khoảng sân chừng 10m2 được chủ nhà khuyến mãi thêm như thể bù lại cái nóng kinh người ở tầng trên cùng và sự ồn ào, phức tạp của xóm đường ray, anh có thể chọn cho mình hai loại thú cưng phổ biến và phù hợp: cá cảnh và chim.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Nhưng cả ngày ngồi văn phòng, trông đâu cũng tường và tường, giờ về nhà lại thấy lũ cá húc đầu vào thành bồn thì còn gì là thư giãn nữa! Chim thì dính dịch H5N1, ngoài ra tiếng chim trong lồng khi vào mùa gọi bạn thảm sầu lắm, dù không ít nghệ nhân bảo đó mới chính là lúc chúng dốc hết tinh túy để dệt nên tiếng ca cho đời (?). Sóc lại khác. Trong tâm trí anh, hình ảnh con sóc nghịch ngợm nháy mắt, rung râu khi có ai ném cho ăn, hay khi chúng thoăn thoắt chuyền qua chuyền lại trên các cành cây, lưới sắt bất chấp thực tế đang bị giam cầm quả rất đặc biệt - một sự vô tư anh cần khám phá và cũng có thể là học tập.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Công việc anh đang đảm nhận có thể gọi là khá so với mặt bằng chung bây giờ, khi mà nhiều người cầm trong tay bằng chính lẫn vài bằng phụ mà vẫn ngày ngày phải chen chân ở các bảng tin tuyển dụng, sau đó hối hả chạy vô đóng tiền, rồi lại hối hả chạy đi, để ngày hôm sau hoặc nhiều khi ngay trong ngày, may mắn hơn thì một tuần hay non tháng sau là qui trình đọc - chạy ấy lại tiếp tục. Rất hiếm khi chỉ đọc - chạy một lần là biến luôn! Anh có một “pi xi”(*) riêng để làm việc mà lắm lúc rảnh rỗi còn có thể nghe nhạc giải trí, anh có một ngày nhất định trong tháng để kiểm tra phần tăng số dư tài khoản mà không phải lo lắng trông chờ vào các cuộc gọi làm bù tiệc cưới, hay tâm trạng vui buồn của gia đình học viên, anh còn có một chức danh để xưng ra mỗi khi ai hỏi đến và nhận về những gật gù tán thưởng dù mọi người vẫn bảo “quần áo không làm nên thầy tu”, nói chung anh có nhiều thứ... Ngoại trừ cái cảm giác bay bổng được thở bất cứ bầu không khí nào chứ không phải cái không khí phòng lạnh mát mà khô này...&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Bởi thế, từ ngày dọn về trọ ở khu cổng xe lửa số 6 anh chợt tìm được cho mình một thú vui: ngắm tàu ngang qua. Nó không hẳn cảm giác ngưỡng mộ chờ đón ánh sáng chói chang, nhiều màu sắc từ Hà Nội về ngang qua một khu phố nhỏ bé, buồn lặng với những con người chỉ hoạt bát lên đôi chút khi say rượu, nhưng là gì thì anh chưa gọi tên được. Chỉ biết nó đặc biệt dâng trào trước những chuyến tàu về!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Chỉ cần một vòng lượn ra gần trung tâm quận 1 anh đã dễ dàng mang về hai con sóc, chúng có bộ lông xám mượt và sự vô tư anh đang tìm kiếm. Bất cứ khi nào nhìn ra chúng cũng đều đang nô đùa, khi thì nhảy bám lên song chắn, khi lại đuổi nhau vòng quanh chỉ để tranh một nửa cùi bắp. Song anh đặc biệt lưu ý và thích con nhỏ hơn, không biết chúng có quan hệ như thế nào nhưng rõ ràng con lớn, râu đậm thường có thái độ bàng quan, thờ ơ mỗi khi anh trò chuyện về khác biệt của cuộc sống bên ngoài và trong văn phòng dù vẫn tỏ ra lịch sự khi thỉnh thoảng nheo mắt và rung rung đôi hàm râu. Con nhỏ, trái lại, hết nhảy đu lên song chắn, lại mấp máy mắt lia lịa, còn đuôi thì đập qua đập lại không ngớt - khiến anh thấy hài lòng và thoải mái vô cùng trước thái độ tiếp thu ấy. Nó còn rất biết cách lấy lòng anh mỗi khi có tiếng tàu sầm sập ngang qua bằng cách bám chặt lên song, mõm ghếch lên lỗ hở và ra sức hít hà. Thoạt đầu anh tưởng nó sợ trước âm thanh rền vang ấy, chỉ đến khi thấy mũi cu cậu nhiệt tình phồng lên xẹp xuống, còn vị trí bám vào là mặt hướng ra đường ray thì anh mới biết mình đã có một đồng minh! &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Tất nhiên anh bắt đầu dành cho nó nhiều ưu đãi hơn và đôi khi đâm cáu trước bộ tịch ung dung vuốt râu, mắt hí dửng dưng bên lề của con lớn. Mà nếu không nhớ câu sóc cần sống có đôi của người bán thì hẳn anh đã cho phứt nó đi rồi.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;- Anh à, em lỡ đánh mất một con sóc rồi - Cô người yêu lên chơi báo cáo khi anh vừa bước ra từ phòng tắm - Lúc nãy ăn xong còn thừa ít cà chua, em lấy cho chúng, đóng cửa lại rồi mà sao bây giờ chỉ còn một con - vừa nói nàng vừa kéo anh ra để thanh minh.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Trước mặt anh bây giờ chỉ còn con đáng ghét, nhìn kỹ cửa chuồng anh hiểu ngay rằng nàng đã vô tình không cài một chốt, thành ra con kia lợi dụng vóc nhỏ mà chuồn đi.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;- Thôi, lỡ rồi - một cảm giác hụt hẫng là lạ len vào khi anh an ủi - Coi như tuổi trẻ không chịu gò bó vậy. Có gì anh kiếm con khác già già một chút để bù vào.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;- Anh Q về à. Này, tôi nhốt con sóc vào lại cho anh rồi đấy - ông chủ nhà thông báo khi anh vừa về đến - Ban trưa lên phơi đồ thấy nó đứng ngay trước chuồng, run rẩy. Hà hà, cu cậu trốn đi nhưng chắc sợ thế là mò về. Lớp tàu xe, lớp người, lớp mèo hoang... Chỉ nuôi trong nhà là sướng nhất! Con này vậy mà khôn...&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;- Dạ, cháu cám ơn bác. Để cháu lên coi nó ra sao rồi.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;- Ừ, anh lên.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;Phóng vội lên lầu, đồng minh của anh hiện ra với bộ dạng khá tội, bộ lông mượt xám bị vấy bẩn nhiều, còn cái đuôi suôn đã bị tưa hình rẽ quạt. Thấy anh đến, nó ghé mõm qua ô chắn hửi hửi tay như xin lỗi. “Ừ, ừ không sao. Chú mày đi tao buồn nhưng vẫn mong có ngày sẽ như thế, còn nếu như phải trở về thì thế này cũng tốt rồi”, lách một ngón tay vô anh di di trên trán nó. Suy cho cùng thì mọi sự bấu víu và chấp nhận đều có lý do cả.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;“Nhưng nó sẽ phản ứng thế nào khi tàu ngang qua nhỉ sau chuyến đi vừa rồi?”, ý nghĩ ấy chợt hiện lên trong đầu anh. Lâu lắm rồi anh mới thấy bỗng hồi hộp trước một câu hỏi của chính mình!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#6600cc;"&gt;&lt;em&gt;(Truyện 1.188 chữ của BÙI NGUYỄN QÚY ANH - trích báo Tuổi Trẻ ra ngày 08-07-07)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hai con sóc, như tượng trưng cho hai lớp người, hai cách nhìn về đời. Con sóc giả rành đời, giờ chỉ ngồi chờ thẫn thờ cho qua ngày qua tháng. Con sóc trẻ còn hiếu động, non nớt, mà rồi, một lần thoát khỏi lồng ra với đời, cũng sợ hãi mà quay về. Và giờ đây, lại thành hai con sóc già...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chả lẽ đời tệ thế. Chả lẽ riết rồi, con người cũng như sóc thế?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lang thang đọc bâng quơ vài cái post trong vài cái forum, có một câu chuyện viết về tình yêu, về mùa đông. Dân Hà thành, viết mùa đông chắc buồn bã lắm. Có câu thế này: "Giá như, anh sẽ không bao giờ làm đau thêm ai nữa như em". Nghe mà thấy rất thích, chỉ là vì, nó không phải là thế này: "Giá như em không bao giờ phải đau vì ai nữa như anh", không phải "giá như..." cho em, mà là "giá như..." cho anh. Dù cho bị người yêu chia tay, dù cho đau khổ, buồn rầu, vẫn có một lời chúc cho lần chia tay này là lần cuối. Thiết nghĩ, khi con người ta yêu nhau, ắt hẳn phải là ích kỷ, nhưng khi đến một lúc nào đó, họ thôi nghĩ về mình, và chỉ muốn người mình yêu hạnh phúc, thì người đó đã có thể ghi vào danh sách đời mình: "một lần yêu thực sự"...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bài chưa học xong đến đâu vào đâu. Chán ngán quá đi mất. Chắc nôn nao đón Tết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vẫn đang down đều đặn Glee, Inu Yasha. Đang xem dở dang bộ Ouran Host Club. Kế hoạch là phải xem cho xong, rồi còn xem 500 Days of Summer, down tiếp Julie &amp;amp; Julia, The Hangover nữa (phim này nghe nhiều lời khen phết)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-1328187538815120102?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/1328187538815120102/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/nua-em-ve-sang_19.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/1328187538815120102'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/1328187538815120102'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/nua-em-ve-sang_19.html' title='NỬA ĐÊM VỀ SÁNG'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8848112282084176187.post-6788233137284196912</id><published>2010-01-17T23:50:00.008+07:00</published><updated>2010-01-18T00:08:12.181+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>LEAVE ME THEN...</title><content type='html'>&lt;a href="http://files.myopera.com/dolly85/blog/48853f12_21503756_nam-tay-2.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 430px; CURSOR: hand; HEIGHT: 371px" alt="" src="http://files.myopera.com/dolly85/blog/48853f12_21503756_nam-tay-2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Leave me when&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;The &lt;em&gt;music is over&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;And &lt;em&gt;poems 'bout lovers&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Are so lame&lt;/em&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Leave me when&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;I &lt;em&gt;run out of whisky&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;And even don't see&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;'Cause &lt;em&gt;nothing&lt;/em&gt; now&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Still &lt;em&gt;means to me&lt;/em&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;You can leave me then&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;And go so far away&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;And leave nothing to say.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;But &lt;strong&gt;&lt;em&gt;at least for now&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;,&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Right from these moments on&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Don't leave me&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;,&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Just &lt;em&gt;stay with me&lt;/em&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8848112282084176187-6788233137284196912?l=june30th1988.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://june30th1988.blogspot.com/feeds/6788233137284196912/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/leave-me-then.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6788233137284196912'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8848112282084176187/posts/default/6788233137284196912'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://june30th1988.blogspot.com/2010/01/leave-me-then.html' title='LEAVE ME THEN...'/><author><name>Monsoon</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05706653333915848867</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_AFIQ4oL8Ets/S1ieCk8GLzI/AAAAAAAAAFE/_58OJQnv8G0/S220/avatar+leaves+98-83-62.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
